Bỗng trở nên ngoan, chán chê độc giả, hem chửi bậy, quát nạt, trù dập để tiến bộ nữa, tập trung làm thơ. Mới viết được bài thơ này nhưng có người nghi là đạo lời một bài pop đỉnh ngày xưa. Đạo cái mạo, hự.
Tuổi hồng thơ ngây Innocent age
Dưới mái trường In old school
Tuổi thơ Child time
Đã bay viu rồi had flown away
Để lại sau lưng Leaving behind
Những bóng hình The images
Tháng năm Life-time
Cứ trôi dần mãi Keeps passing by
Anh đợi tim em I long for you
Xưa Our
Chúng ta old days
Chung trường in school
Cùng nhau hái hoa Together we piked
Ước nguyện Wish Flowers
Mà sao Then why
Bỗng dưng em lại You suddenly
Bỏ quên hoa Leaf the flowers
Bỏ quên Forgot
Tình ta Our love
Em vội ra đi You leave so fast
Chẳng giã từ No goodbye
Nói lên tiếng yêu thầm lặng Speaking the silent love
Anh dành trong tim I keep inside
Khi biết tin em rồi When I know your news
Lòng tôi My heart
Bỗng dưng Became
Se lại Confuse
Và khi And when
Tiếng chuông giáo đường vừa ngân vang The church bell rang so closely
Xe hoa dừng lại Your car has stopped
Em là cô dâu You were the broom
Em mặc áo hồng In pink dresses
Sánh vai Your head
Bước đi bên chồng By the groom's neck
Bỏ tôi Leave me
Bơ Alone
VơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơƠơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơTUỔI HỒNG THƠ NGÂYơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơơ