← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 8 tháng 10, 2002
BỨC THƯ GỬI TỚI NHÂN LOẠIhoặc KHÔNG CẦN ĐẶT TÊN
BỨC THƯ GỬI TỚI NHÂN LOẠI hoặc KHÔNG CẦN ĐẶT TÊN riêng hôm nay tôi sắp đi qua đường Nguyễn Du không một chút ảm ảnh hay tự hào về một thời lửa đạn hồ Thuyền Quang đẹp phố phường rộng và lòng tôi không hẹp thế thôi... tôi không sinh ra trong chiến tranh nhưng cũng biết những sự kinh tởm của nó chiến tranh không hề đẹp chỉ có những con người đẹp trong chiến tranh ở đâu cũng thế bất cứ lúc nào cũng thế sự quả cảm, hy sinh, hiền dịu, vị tha... luôn đẹp còn chiến tranh không hề đẹp kẻ nào phủ nhận điều đó linh hồn kẻ ấy chứa mầm mống chiến tranh Các Mác nói: "hạnh phúc là đấu tranh" đấu tranh để chống lại những cuộc chiến phi nghĩa đấu tranh để tìm hoà bình, bánh mỳ và tự do cho toàn Nhân Loại mà phải tìm được ít ra là cho tổ ấm của mình thì hẵng tự vỗ ngực: "ta là cái đẹp" tôi chấp nhận cái vỗ ngực của anh dù trong thẳm sâu, nó như đập một nhát và tát vào trái tim anh điều đó thì trước khi qua đời anh sẽ hiểu ... phải, những sự đấu tranh không mang mặt nạ là đẹp để khi về đến nhà, anh không phải cởi nó ra và bắt đầu bóc lột hoà bình, bánh mỳ và tự do của cha mẹ vợ con anh và của những kẻ không thể lột mặt nạ anh... nếu anh đeo mặt nạ tôi có một lời nguyền thế này: rồi một ngày, anh sẽ phải chung sống với Hítle, Pônpốt, Pinôchê, Bin Lađen và George Bush... và nhiều cái tên đủ để xếp đầy bảng chữ cái... ở một thế giới mà mặt nạ hút chết lương tâm và trái tim để hoá thành mặt thật... chỉ riêng các anh với nhau... không có quyền lực để cai trị... không có dân để mị dân... để xem các anh tàn sát và kinh tởm nhau như thế nào hoặc khi chỉ còn là những cái mồm mép vô dụng, các anh trở nên lương thiện hy vọng là thế... tôi phải nguyền rủa như vậy vì không đủ toà án phán xét các anh các anh không đủ tòa án lương tâm để phán xét mình các anh có thể giết chết tôi, tống giam tôi, tẩy não tôi nhưng lời nguyền ấy không thể giết chết, không thể bị tống giam, không thể bị tẩy não và linh hồn tôi sẽ nhập vào sức mạnh của nó như bao linh hồn đã đang và sẽ nhập vào nó... Nhân Loại nắm tay tôi để cùng bảo vệ thế giới này khỏi bom nguyên tử và thảm hoạ diệt chủng và để phủ lại màu xanh nguyên sơ như bản chất của nó... tôi chỉ nghĩ thế này: kẻ nào tàn sát người vô tội kẻ nào làm đau Nhân Loại kẻ đó không phải con người tôi chỉ biết thế này ở Ấn Độ, mỗi ngày có ít nhất một người phụ nữ bị thiêu sống một bé gái bị chôn sống... ở bất cứ một đất nước nào, vẫn có đàn bà trẻ em bị ngược đãi, vẫn có người chết đói, vẫn có những người đàn ông đầy thù hận và có thể hoá thành thú dữ bất cứ lúc nào vì sự bất công... và vẫn có những kẻ sướng quá hoá rồ... vẫn có những kẻ đốt tiền để làm trò tiêu khiển... và tôi chỉ biết thế này không ai dám phán xét Pinôchê trong những ngày hắn tàn sát khi hắn trở nên lụ khụ và vô dụng người ta rước hắn tới toà án quốc tế... rồi dẫn độ... rồi giam giữ... rồi cho ăn những suất mà cả người giàu cũng mơ ước... rồi biểu tình... rồi mâu thuẫn... chi phí cho vụ này lên tới hàng triệu tờ xanh đủ mua hàng vô số tấn bánh mỳ đủ thành lập vô số tổ chức vì hoà bình những tờ xanh bên trong chứa máu để mơ hồ một cái gọi là Công Lí thưa Nhân Loại cái ác phải trả giá nhưng trước tiên hãy dành sức và lòng dũng cảm để chống lại cái ác hiện hành kẻo lúc nó tiêu hoá hết cái thiện thì lột da róc tuỷ nó cũng không thể nhả ra đâu... và thưa Nhân Loại đã đến thế kỷ 21 đã có những cuộc khủng hoảng thừa đổ thực phẩm xuống biển đã lên được vũ trụ một nhà triệu phú có thể dành hàng triệu đô để mua một chuyến du hành ra khỏi trái đất... thì đừng nói thế giới này thiếu thốn vật chất để chia sẻ... và thưa Nhân Loại chẳng còn cách nào khác đâu hãy mở to mắt ra để biết thế nào là Thiện là Ác công và của để vận hành ghế điện đủ để xây nhiều học đường, bệnh viện... Thiện? và hãy mở to con ngươi của trái tim ra để biết mình phải sống thế nào để nuôi sống cái Thiện và hãy dang rộng cánh tay ra con đường duy nhất là con đường nối vòng tròn muôn hướng mà chung một hướng không phải vô cớ mà trái đất này có hình cầu những vòng tròn đan khít vào nhau... và không phải vô cớ mà những đôi mắt dịu hiền thường là đôi mắt bồ câu... các vị đi tìm cái gọi là tình yêu thực chất và chân chính mà cứ chơi mèo đuổi chuột quanh những vòng tròn chưa khít ấy... khi các vị bị những cơn bão hắt phăng đi đừng đổ lỗi cho tình yêu... lồng lí trí vào trái tim lồng trái tim vào lí trí tôi chả biết để làm gì nhưng từ khi ấy đời tôi thôi vô vị và thôi thở than bao giờ bao giờ bao giờ lồng con người vừa khít nhân gian? cuối cùng, sẽ đến lúc tôi nói lại những điều nhiều người tương tự tôi đã nói: rồi tất cả đều phù phiếm chỉ còn lại duy nhất tình yêu thương mà bản chất tình yêu thương là gì? là làm cho con người đỡ khổ để họ làm cho mình đỡ khổ tôi sống như thế và chết cũng như thế và không sống không chết dở sống dở chết cũng như thế... 22.12.02 Viết Tiếp Một Chuyện Ảo ngày nọ, một tảng đá (có thể là) ở giữa thế gian nứt ra... một bầy đàn máu mủ rớt dãi trào ra ngoài từ khe đá khi ấy, bầy đàn ấy đã có các chi và một số giác quan như chúng ta bây giờ... vô thức, họ cùng nhau bước đi... có một con khỉ đi nhanh hơn cả... nó bỏ lại bầy đàn phía sau... con khỉ đi nhanh thứ hai bám theo con khỉ thứ nhất con khỉ đi nhanh thứ ba bám theo con khỉ thứ hai ... con khỉ đi nhanh thứ n bám theo con khi thứ n-1... bầy đàn đông đúc nhung nhúc đồng bộ rớt lại phía sau... bỗng dưng, xuất hiện một cái miệng vực hun hút... con khỉ thứ nhất chưa ý thức được về sự nguy hiểm, nó đi tiếp và rơi xuống vực chết! con khỉ thứ hai nhìn thấy, nó chưa ý thức được về cái chết và nỗi sợ hãi, nó đi tiếp và lại rơi xuống vực chết! những con khỉ tiếp theo cũng như con khỉ thứ 2, dù nhìn thấy những con đi trước chết nhưng chúng chưa ý thức được về cái chết và nỗi sợ hãi, chúng nối đuôi nhau đi tiếp và lại rơi xuống vực chết! đến con khỉ thứ n, nó cũng như vậy nhưng khi nó rơi xuống, nó mắc phải một cành cây ở miệng vực, nó chao đảo, nó bỗng nhìn xuống vực sâu hun hút với mùi tanh lòm của máu me, thum thủm của thây rữa bốc lên... một nỗi khiếp hãi bản năng giống nòi dâng lên trong nó... nó rướn và nó ngoi lên... và nó quay lại... một ý thức bản năng sai khiến nó truyền đạt lại những điều ấy cho bầy đàn nhưng nó không biết nói... nhưng những con khỉ đi cùng nhau kia chúng chưa có kinh nghiệm chúng chưa từng bị mắc chênh vênh ở miệng vực chúng cắn xé con khỉ vạch đám đông để quay lại con đường khác... con khỉ thứ n nọ nó chả còn biết làm gì nó nhịn đau quay lại chỗ tảng đá trơ trọi giữa nhân gian và hình như nó khóc... thật ra, con khỉ khóc vì cái gì? chịu! không ai biết chưa ai rơi vào toàn bộ hoàn cảnh của nó chính nó cũng chả biết vì nó là con khỉ mới có được những giọt lệ đầu tiên của con người nó khóc vì đau đớn thể xác? nó khóc vì bất lực? nó khóc vì bị tước đoạt bản năng cộng sinh? hay nó khóc theo kiểu cá sấu vì hy vọng ai đó sẽ nghe kể về câu chuyện này? không, nó là con khỉ nó chưa biết toan tính vậy nên, nếu quả nó có khóc thì đó là nước mắt bản năng nước mắt chân thật của sự cô độc có thể nó đã cười ra nước mắt... ấy nhưng mà chỉ "hình như nó khóc..." có thể nó đã không khóc có thể nó chưa có được những giọt lệ đầu tiên của con người lần đầu tiên tuyệt vọng trong đời... chỉ biết nó đã gục mặt vào hai chi trước mà sau này con người gọi là hai bàn tay cái để vuốt ve, băng bó và cả bóp cổ nhau... cứ thế thời gian trôi đi nó đói và nó kiếm cái gì con khỉ có thể ăn được và ban đêm nó gục mặt vào hai chi sau mà sau này con người gọi là hai bàn chân đề chinh phục những con đường, gieo mầm và cả dẫm nát hoa... rồi cũng đến một ngày khi nó gục mặt vào cả bốn chi... nó thấy hơi ấm của đồng loại... không! không phải nó có chửa! con khỉ n' đã trở về và đặt tay lên vai nó chúng không biết nói nhưng trong ánh mắt chúng toả ra niềm vui và nỗi đau hân hoan mà chúng ta chữ hoá thành "xin lỗi" và "cảm ơn" và nhiều hơn thế mà chúng ta chưa chữ hoá được... thời gian lại trôi đi những con khỉ n'', n'''... đã trở về với sự hoảng loạn, sự rạc rã, nhẹ nhõm, ngơ ngác và cả sự lạnh lùng, xa cách bí ẩn... những phong cách! những cá tính! đã hình thành sau cái chết... những trí tuệ được chọn lọc... nhưng trái tim thì chưa chắc... và có thể có những may mắn mà tạo hoá vô tình thiên vị... dù sao, bầy khỉ nói chung đã được chọn lọc, đào thải ấy chúng đã có kinh nghiệm xương máu đầu tiên: trở về nguồn cội sau lần đầu vấp ngã vì sự mông muội... rồi thức ăn hết... loài khỉ chúng không ăn thịt nhau hoàn toàn không ăn thịt nhau không hề có ngoại lệ đơn giản là vì chúng chưa biết cách chế biến... chúng trở lại con đường đến miệng vực đã được những dấu móng vuốt xói mòn... có con mơ hồ cảm thấy cần tìm một cái gì đó có con chỉ đi theo loài khỉ chúng không tách đàn có lẽ, bởi khi ấy, chỉ có một con đường duy nhất: cộng sinh để tồn tại... có con biết áp tai xuống đất và nghe tiếng suối trong mơn trớn sỏi đá tiếng tôm cá dìm không khí xuống mặt nước tiếng quả rơi thấm đỏ mặt đất... và nó hiểu ra một cái gì đó nhưng nó không biết truyền đạt... lại mất rất rất nhiều thời gian, nó mới khiến chính mình và những con khỉ khác hiểu rằng: cần sang bờ bên kia hoặc là chết đói... đã có biết bao khỉ con ra đời... nhưng làm sao... trời ạ, mệt mỏi quá... buồn ngủ quá... nhanh nhanh lên thôi... thế rồi chúng nắm đuôi nhau và làm thành một sợi dây ròng ròng xuống đáy vực nhưng cách nắm đuôi cũng là cả một vấn đề đã có lần sợi dây đứt đã có thêm những bài học khi ấy, những bài học luôn phải trả giá bằng xương máu... một số đến được gần đáy vực, chúng bám vào cây và leo xuống, sợi dây làm bằng đuôi ngắn lại... những con khỉ còn lại trên sợi dây ngắn ngủi đã biết không thể nhảy theo... chúng đã biết sợ... và trở lại trên miệng vực... quằn quại sinh tồn trong sự thiếu thốn... và mơ hồ về sự chờ đợi... thời gian lại lột xác thêm nhiều lần... nhiều chuyện đã xảy ra đủ để viết nhiều anh hùng ca, trường ca, sử thi và thơ điên... không biết bằng cách nào những con khỉ xuống được đáy vực đã lên được bờ bên kia có lẽ, chúng đã biết sử dụng xương của đồng loại trắng hếu dưới ấy để làm một cái gì đó... và cuộc sống của những con khỉ đến được bến bờ mới thật tuyệt diệu... hãy dành điều ấy cho trí tưởng tượng lại cần đến những bản sônat, những bản côngxectô và dàn nhạc giao hưởng... cuộc sống của chúng đã đổi khác nhưng miệng vực không thay đổi những con khỉ ở bến bờ cũ là A và những con khỉ ở bờ mới là B một khoảng cách rùng rợn mà hình như chỉ có B đến với A được thôi... mà B thì... lại hãy dành điều ấy cho trí tưởng tượng những con khỉ khỉ ở bờ hoang A thì sao? cuộc sống của chúng, con cháu chúng đã ra sao? hình như tôi không biết vì có thể vô vàn kiếp trước tôi là một con khỉ ở bến bờ sung túc với tước phẩm B ... không, tôi không nghĩ là những con khỉ ấy sẽ diệt vong... chúng sẽ được đào thải và chọn lọc chúng sẽ tiếp tục lao động và thích nghi để sinh tồn thậm chí, có thể chúng mọc cánh và hoá thành chim mọc vẩy để thành thằn lằn, rắn hoặc mọc một cái gì đó để thành cây và nhiều sự biến đổi bí hiểm khác đó là sự lạnh lùng có lí của tạo hoá... và đã là quá khứ... và những con khỉ không còn là khỉ đôi khi ăn thịt những con khỉ không còn là khỉ... quái dị và cũng tự nhiên thế đấy... và rồi thì lại đánh thức thời gian khi nó đã ngủ... thời gian nó mặc kệ tất cả mà chả ai để nó yên... khỉ đã thành người Tự Nhiên đã mọc tứ chi và nhiều chi nữa, nhiều xúc giác nữa của Xã Hội... có nhiều cái đã thay đổi không còn mốc để so sánh tuyệt đối sự thay đổi ấy tuyệt diệu và khủng khiếp thế nào... không còn biết nên nói xin lỗi hay cảm ơn với những điều đó chỉ biết những miệng vực còn đó những sinh linh chờ đợi ở bờ bên kia còn đó một số không chịu đựng nổi đã hoá đã một số sắp hoá đá và một số hoá thành khủng bố... và chúng ta đã là những con người trong lúc nhàn rỗi chúng ta chế tạo ra bom nguyên tử... một ngày nào đó trong cơn mộng mị và sướng quá hoá rồ chúng ta nhấn nút nó nổ tung và trái đất không còn bất cứ miệng vực nào không còn bất cứ... mà thôi hãy lại dành chỗ cho trí tưởng tượng... và câu chuyện về loài khỉ rất có thể sẽ mới bắt đầu trở thành hiện thức sau một vài lần lột xác nữa của thời gian... Không Đề 9.12.2002 ừ, phải đó là lúc tôi thở dài những dự cảm trong cô độc dụ dỗ mọi màu xanh trở thành cỏ trên nấm mồ... ngoài kia một tiếng trẻ con cười làm tôi giật thót... như người chết bật dậy trong quan tài ừ nhỉ, mới hôm nào thôi, tôi đã viết về "ngày hôm nay": "...đứa trẻ nhà bên hay khóc hôm nay bỗng thấy nó cười một nụ cười nhiều dự cảm về điều gì đó đẹp tươi..." thế mà, ngày hôm nay... phải, trong cô đơn những ám ảnh hoang lạnh luôn thổi về và lộng hành trong bộ óc trỗng rỗng... như một thói quen... "viết về thói quen: đời kỳ lạ như gốm không định nổi màu men nhưng nếu thình lình hỏi: tôi thảng thốt: màu đen!" phải, trong cô độc nghe tiếng sự trong trẻo réo rắt tôi đã bật dậy trong quan tài và va đầu vào cái nắp đã đóng đinh kín mít đập gáy vào sự vô thức vô thức tức là ngủ? không còn biết gì... trong bóng tối cả máu cũng màu đen... phải máu tôi có chứa hy vọng hy vọng là diệp lục có điều trong bóng tối chúng không có ánh sáng để quang hợp... hay là tôi thử lấy lí trí đánh vào trái tim cho toé lửa... buồn cười thật... cô độc lại miên man rồi bạn tôi đang đợi và tôi đi bắn half-life đây... những đứa trẻ ngồi trong quán bán đời... tôi chưa có một tình bạn để để nó chết... đôi lúc tôi nghĩ thế này: cái gì chết thì chả phải là tình bạn cũng chả phải là tình yêu và đôi lúc tôi lại nghĩ: cái chết nó không thể gói gọn trong một chữ "chết" người ta nói đến nó nghĩa là đã có ám ảnh về sự sống... khó nói quá... tôi đã bắt đầu thấy ớn những định nghĩa những câu chữ dù tôi đang tạo ra chúng không thì tôi chết hy vọng là tôi không chết Vẽ Mưa lộp bộp lộp bộp mưa rơi lả lơi tả tơi hoa sữa mưa nữa mưa nữa mưa ơi tim tôi hồn tôi tan nát dế rên mắt tròn ngơ ngác cung đàn xao xác mưa tuôn... Hồi Ấy Chưa Đặt Tên 4 trăng mòn như gốc rạ da nhăn thâm đường cầy trong mắt người đói khổ trăng có bao giờ đầy? Hồi Ấy Chưa Đặt Tên 5 gà gáy giữa đêm giở mình nhìn lên bóng trăng tha thướt đang trôi êm đềm Em Về Trong Mùa Xa Vắng Em về trong mùa xa vắng Nắng run rẩy mãi khung trời Đổ lên môi cười chênh chếch Một làn hơi lạnh lả lơi Em về trong mùa xa vắng Như con chim én lạc đường Tôi ước mình là pho tượng Nằm trong vòm cánh du dương Em về trong mùa xa vắng Nhỏ nhoi như hạt bụi hồng Tôi ước mình là chiếc lá Hứng em kẻo sóng rợp sông Em về trong mùa xa vắng Trái cam chẳng ửng nổi vàng Không cay và không thấy đắng Chỉ như tôi lúc lang thang Em giấu gì ở trong lòng thế Bước vẩn vơ quên mất lối về Từng đàn gió cứ dắt hồn bay mãi Hương cỏ may loang ướt mái tóc thề Em vô tình dẫm lên bông hồng dại Hoa chỉ buồn mà không nỡ giương gai Ánh mắt nát đợi em quay đầu lại Những cánh tàn rồi cứ thế phôi-phai Giờ em lướt qua từng bầy sóng trắng Con cá hồng nuối tiếc cố rượt theo Bóng em đọng bên bến bờ vắng lặng Con cá hồng quăng đớp hụt ánh trăng Em đi mãi không có gì níu nổi Hút sau lưng tạo hoá vẫn luân hồi Và em hỡi có một điều không đổi Sẽ có ngày em chợt nhận ra tôi... BỨC THƯ THỨ HAI GỬI TỚI CHÍNH PHỦ thưa chính phủ, tôi vẫn chưa nhận được phản hồi nào từ phía chính phủ, có thể do tôi phản ánh kém quá, có thể chính phủ đang bận "túi bụi" với việc xây dựng và bảo vệ đất nước... vâng, tôi không khát khao một ngày nào đó chính phủ sẽ đọc những dòng này, tôi chỉ hy vọng, hy vọng một ngày chính phủ sẽ đọc đến và sẽ giật mình vì... bây giờ mình mới đọc... hy vọng từ những cái giật mình như thế, đất nước sẽ nhanh chuyển mình hơn... thưa chính phủ, như tôi đã đề cập ở bức thư trước, thanh niên chúng tôi đang thiếu một niềm tin, và khi không có niềm tin, con người thường thiếu nghĩa khí và lòng dũng cảm... tôi có nhớ hôm qua xem buổi giao lưu giữa ba nghệ sỹ họ Trần, nghệ sỹ Trần Hiếu đã nói về một lí do mà âm nhạc ngày xưa đi vào lòng người, đó là hào khí dân tộc... có lẽ, thanh niên chúng tôi thiếu một hào khí, một sự sục sôi... và vì thế, đã có hơi hướm bắt chước những cụ già bi quan sức tàn lực kiệt, lúc nào cũng cho việc xây dựng một xã hội tốt đẹp là "đi lên cung trăng" trong khi ngày ngày vẫn hưởng thụ những gì mình chả làm ra, ra đường vẫn vứt rác và lên xe không nhường chỗ cho người già em bé... tôi lại nhớ hôm qua xem một đoạn "Đất và Người", có cụ nói với một anh thanh niên: "cậu vào làm rể được nhà ấy có bằng đi lên cung trăng", anh thanh niên trả lời: "lên cung trăng có gì mà khó ạ, thời đại vũ trụ rồi mà bác", cả hai cùng cười sảng khoái... vâng, chúng ta đã có nhiều thứ: công nghệ, trí tuệ, tài năng, viện trợ... nhưng lúc nào tôi cũng cảm thấy cuộc sống của chúng ta thiêu thiếu một cái gì đó... phải chăng đó là sự đoàn kết trái tim, nghị lực, lòng yêu nước và lương tâm? tôi hy vọng chính phủ có thể là chất kết dính những yếu tố cơ bản ấy để tạo nên một dân tộc vững mạnh và hoà bình ổn định... nhân tiện, tôi cũng xin phản ánh một số điều khó có thể tảng lờ trong cuộc sống thường nhật, mong chính phủ xem xét... tôi chỉ xin kể... trước những đại hội thể thao, ví dụ như giải bóng đá thiếu nhi, tôi thấy các em phải đứng trên sân tới nửa tiếng đồng hồ nghe phát biểu, cảm ơn các nhà tài trợ... thật ra nội dung cũng chỉ gói gọn là: cảm ơn những sự giúp đỡ của các nhà tài trợ, mong các em chơi đẹp, hết mình và chúc đại hội thành công tốt đẹp tôi nhớ ở Atlanta 96, Bin Clinton phát biểu khai mạc giản đơn thế này: "tôi xin tuyên bố khai mạc đại hội, xin chúc đại hội thành công tốt đẹp" tôi nghĩ, đó là những cách thức mà chúng ta cần suy nghĩ và học hỏi lẫn nhau... trong những trận đấu bóng trong nước, thi thoảng trên tivi, tôi nghe lạc vào những âm thanh tục tĩu của cổ động viên, thậm chí, của cả cầu thủ và huấn luyện viên... hôm vừa rồi, xem tivi thấy trong một giải đấu, vì vấn đề công minh mà ít nhiều thành viên hai đội đã xông vào ẩu đả... chúng ta vui mừng vì mới có hệ thống tính điểm, máy đo chính xác trong nhiều môn thể thao, nghĩa là chất lượng cơ sở vật chất đã có nhiều tiến bộ, tôi cũng mong chính phủ có những biện pháp thích hợp để chất lượng văn hoá của các vận động viên cũng phát triển kịp với những ưu đãi của nhà nước... để ít ra, dù chúng ta chưa mạnh trong thể thao quốc tế nhưng thế giới nhìn vào thể thao Việt Nam và thấy chữ fairplay... Seagames 2003 đang đến gần... hôm nay, tôi chỉ phản ánh được như vậy... tôi sẽ xin phản ánh tiếp khi có thể... và dù chính phủ vẫn chưa "soi thấu" thì vẫn có những đôi tai và đôi mắt đang lắng nghe lẫn nhau... điều đó giúp tôi có thêm hy vọng... tôi xin tặng những người tin vào cuộc sống: Ngày Hôm Nay "thuốc đắng giã tật sự thật mất lòng" kẻ nào không uống sự thật sống chả bằng con lật đật... những mầm thời gian đang nứt trong từng vết ố thời gian những hằn học và đau nhức đang tan và sẽ lịm tan... một hơi thở nhè nhẹ được đi rất xa rất xa nếu em đến thì rồi em sẽ đến nếu em qua thì em đã lướt qua... tiếng hát rong ranh trên phố mùi hoa sữa rửa máu bầm hương tóc của em ủ lửa sẽ nung hồng vệt tím thâm... dòng sông vắt qua cuộc sống dạo trên những cánh chuồn chuồn trồng cây chuối trên mặt nước để chân trần rong ruổi tầng không... hoa bồ công anh xứ khác ngao du trên khí trời mình những linh hồn trong mạch đất rung rinh rùng rình rung rinh... cánh chim bay hoang rạc cánh gượng bay về tổ cúi đầu ở giữa phố phường xe cộ nhường đường em bé cưỡi trâu gã đồ tể khóc rưng rức duỗi tay thả cánh bồ câu những đôi mắt thôi oằn oại: ở đâu? ở đâu? ở đâu? một giọt nhân gian trào ứa bốc hơi yên bình thẳm sâu... vệt bùn gian lao đương chín xanh lừng vàng ửng áo nâu ... muôn trái tim đương chồi cánh máu reo nao nức khắp người tế bào tái sinh hồi ức mướt rờn sức sống đôi mươi đứa trẻ nhà bên hay khóc hôm nay bỗng thấy nó cười một nụ cười nhiều dự cảm về điều gì đó đẹp tươi... vị ngọt tự nhiên giã tật bỗng dưng sự thật ấm lòng con lật đật đứng phăng phắc dầu vừa chao đảo oằn cong ngắm nhân gian và cười mỉm dầu còn máu rướm da bong... 22.10.02 LÍ DO TÔI THAM GIA XÂY DỰNG XHCN tôi muốn đi ra đường một bầu trời trong vắt không có ai bịt mặt không có tiếng bẳn gắt khi vô tình quệt xe tôi muốn đến công sở không ánh mắt dè chừng không xun xoe bật lửa không điệu cười dửng dưng tôi muốn vào bệnh viện bác sỹ thật dịu hiền chỉ có bệnh thể xác không còn những bệnh điên tôi muốn dự đám cưới ai ai cũng được cười và sau khi màn khép đôi môi còn nét tươi tôi muốn dự tang lễ trong tiếng nhạc yên bình những giọt nước mắt thật sưởi ấm hồn sinh linh nhưng điều tôi muốn nhất: phụ nữ được dịu dàng và trẻ con không được làm đứa trẻ lang thang 17.12.02 Đan Kô Đankô gục xuống trong phút giây người ta hân hoan nhất cuộc đời trái tim anh bị một kẻ đa nghi dẫm tả tơi... Đêm ấy Trong ánh sáng ma quái của ngọn lửa lòng người ta thiêu lên là những khuôn mặt cười như linh cẩu những khuôn mặt mỏng tang không mỡ không xương xẩu Chẳng ai gọi thầm một tiếng: Đankô... Cũng trong đêm ấy Em bé được Đankô nâng khi ngã dúi vào đám rừng man rợ làm máu trái tim anh sánh ra ngoài một chút (nơi ấy giờ đây là một rừng hướng dương) khóc! Như tiếng nấc của con chim non bị màn đêm bóp cổ Xa xa vẳng lại tiếng cười hô hố... Bé thơ gom lại những mảnh tro tim Đặt xuống nấm mồ đào bằng nước mắt Em cứ khóc khóc tan màn đêm tới khi nắng trời thét gào gay gắt thiêu đốt mảnh lưng xanh xao Những con người mông muội trú thân nơi nao khi đã mất người dẫn đường đơn độc Họ lao trở lại khu rừng Ám ảnh bởi con thú mặt trời bén gót Nghe tiếng diều hâu thay vì chim hót Em bé vẫn khóc Tấm thân em chảy thành dòng nước màu thuỷ tinh Chảy mãi Và mặt trời kinh hãi Khi thấy dưới hoang mạc mình vừa thiêu huỷ là một hồ nước xanh... trên thiên đàng ai chờ đón Đankô? áo quần rách mướp ngực xanh hổng hoác những thiên thần diêm dúa trong vườn địa đàng sướng vui hoan lạc mắt xoe xoe tròn... ai bỏ dở điệu đàn mang nước đến cho anh hay họ reo lên thích thú: "a! một tên hành khất hắn bầm dập và hắn đến từ trái đất mà làm sao hắn được lên đây?" những thiên thần chưa từng vén màn mây để chứng kiến những đớn đau trần thế họ chẳng phải những con người tồi tệ nhưng người cha Thượng Đế quá chiều nuông... Đankô lặng thầm nghe mãi tiếng chim muông toàn những giọng véo von xa lạ anh như chú sẻ rừng lạc bay vào phố xá anh quay đầu bước xuống những bậc thang Đankô là thế. Chẳng bao giờ hoang mang anh lại xuống địa ngục kia tăm tối lại dẫn đường cho những linh hồn cần sám hối trong ngực anh còn một triệu trái tim... một sớm mai Đankô tỉnh giấc thấy tấm thân hoang vu nằm trong một căn nhà: chiếc quan tài bằng đá hoa cương phía trên đầu là những lời tán dương: "Hiệp sỹ, anh hùng, vị cứu tinh nhân loại..." Đankô ngơ ngác rồi mỉm cười thoải mái Rồi khép mi và ngủ giấc yên bình... Trên đầu anh là vô số sinh linh Hỉ hả tô tô vẽ vẽ tấm băng rôn rực rỡ: "Nhiệt liệt chào mừng phái đoàn UNESCO đến xếp hạng di tích lịch sử" tôi tưởng tượng một ngày Đankô làm giám đốc anh thổ dân nằm gai nếm mật lọt thỏm trong êm ấm ghế bành người ta dạy anh cách ngồi cho bệ vệ để dân đen nhìn thấy mặt tái xanh... người ta dạy anh rượu bia thuốc lá dạy hát karaoke những bản nhạc rừng già người ta bảo làm thế cho đỡ nhớ cười lên đi chứ ha ha ha... dạy đôi tay quắp chặt tim tập kí những nét xiên oằn oại lũ mãng xà Đankô bỗng ngu ngơ như trẻ nhỏ nỗi buồn lén lút chẳng vang xa... người ta bảo anh được quyền cai trị bởi vì anh là một người hùng có ai hỏi để cho thư kí đáp im lặng thôi và đừng nói lung tung... nhưng tôi biết Đankô sẽ hú sẽ gầm lên xé toạc đống bao bì lồng ra phố phường đầy xe cộ "trời ơi địa ngục bắt ta đi..." "nếu em yêu anh em sẽ khổ" Đankô bảo vậy với một người... nếu mọi người sống vì Đankô người con gái ấy sẽ không phải khóc đankô tôi có nên dựng anh dậy thêm một lần không nhỉ tôi chẳng phải aladin anh chẳng phải thần đe'n anh và tôi là hai nhân vật ảo cố vùng ra khỏi cuộc sống rối ren đankô anh có hận không nếu có lúc tôi nhìn anh như một người bốc vác một anh Khoai quần quật bị phỉnh lừa một kẻ sồn sồn đi qua lửa một bù nhìn cơ bắp chẳng ai ưa đankô anh có vui không khi tôi ví nếu tôi tin vào Chúa Chúa của lòng tôi sẽ là anh đankô vui-buồn cảm xúc ấy chẳng anh không còn hiểu anh đã đủ và không thừa không thiếu đủ cho một sự ra đi 11:07 khuya rồi và nhân gian lại săp ngủ khì đankô đankô đankô tôi đang gọi tim bạn đấy bạn ơi bạn biết gì về Đan Kô? hình như một loại ô tô mới à? Em Về Trong Mùa Xa Vắng Em về trong mùa xa vắng Nắng run rẩy mãi khung trời Đổ lên môi cười chênh chếch Một làn hơi lạnh lả lơi Em về trong mùa xa vắng Như con chim én lạc đường Tôi ước mình là pho tượng Nằm trong vòm cánh du dương Em về trong mùa xa vắng Nhỏ nhoi như hạt bụi hồng Tôi ước mình là chiếc lá Hứng em kẻo sóng rợp sông Em về trong mùa xa vắng Trái cam chẳng ửng nổi vàng Không cay và không thấy đắng Chỉ như tôi lúc lang thang Lời Răn Của Chúa khi sinh ra mỗi con người Chúa bảo mỗi bàn tay cần nắm một bàn tay cả loài người lần lượt làm theo ngay kẻ lấy bàn tay phải nắm lấy bàn tay trái kẻ lấy bàn tay trái nắm lấy bàn tay phải Chúa thấy vậy lắc đầu ái ngại: Biết thế mình đừng bảo cho xong. Một người nhận xét: Cuộc đời đức Chúa thật long đong! Xong! Ngô nghê Thoảng nhìn màu mắt em là anh biết thu về làm sao em giấu được một sắc buồn ngô nghê Đêm Xuống Phố Ở ngoài kia người quét rác Kéo lê những nhát chổi dài Có cái gì tuôn lành lạnh Không biết nỗi buồn của ai Ngọn đèn vàng rơm rớm sáng Gù lưng. Cúi mặt. Co mình Thoảng tiếng thở than thảm thiết Rõ ràng của một sinh linh Con mèo hoang rên rực buốt Màn đêm cứ thế đan dày Có một trái tim bùng cháy Nhưng rồi chợt lịm đi ngay... Súng Và Hoa Có cần phải đấu súng giữa thiện và ác không một khi cái ác khóc nếu được tặng hoa hồng Có cần phải cắt tiết những kẻ còn máu không một khi máu biết sưởi những tâm hồn mùa đông Có cần phải tranh đấu cho cuộc sống này không bạn ạ, cần, cần lắm một khi bạn nói KHÔNG Vô Ích Mỗi ngày vô ích nhổ một sợi tóc Chưa kịp bạc đầu đã trọc đầu Một ngày vô ích nhỏ một giọt nước đắng Cần gì tìm biển Chết ở đâu... Mỗi ngày vô ích cấm được nhớ người ấy Thế nhưng chẳng cấm được bao giờ Đành chịu phạt đền thêm sợi tóc Day môi rứt đầu xác xơ Mỗi ngày có ích đội tóc giả Rống lên mà khóc-khóc cho hả Có điều đến giờ vẫn chẳng thấy Cái thằng Có Ích ở đâu cả... Mong Mọi Người Góp Ý mong mọi người góp ý cho có nên làm kẻ vô lo lúc này làm thơ cho nó thật hay thỹ sỹ thì tập uống say là vừa nếu lừa ai được thì lừa nếu không lừa được thì lừa lương tâm hay làm một kẻ lặng câm kiếm hoan lạc để âm thầm sướng vui hay làm một kẻ lủi chui để rồi lẩn khuất dập vùi tình thương hay làm một kẻ qua đường vui thì ghé lại, chán chường thì bye hay làm hoàng đế không ngai sống cho sướng miệng đúng sai kệ đời hay làm một kẻ lạc thời thở than như lũ hợt hời thở than hay làm một kẻ khô khan không thật mà cũng không gian, lập lờ hay làm một kẻ ngẩn ngơ đông người thì khóc, bơ vơ thì cười hay làm một kẻ biếng lười ai chửi cũng mặc, trêu ngươi ngủ khì mọi người góp ý làm gì tôi không nghe nữa tôi đi mất rồi mọi người góp ý làm gì tôi không nghe nữa tôi phi vào đời phi ra rồi lại phi vô như con ngựa lạc vào đường ô tô phi ra phi ra nơi mô? phi vào thì cũng chết khô ô hô lốc cốc lốc cốc lốc cốc những điệu xé giằng khô khốc những điệu xé giằng meo mốc những điệu xé giằng ngu ngốc? đi đi về về ngoảnh mặt lướt qua những kiếp ê chề phố đông? phố không đông? rốt cục chỉ là người chẳng buồn nhìn một nét môi tươi hai mươi rồi ba mươi rồi bốn mươi rồi chẳng buồn đếm nữa đếm tuổi thanh xuân như đếm cừu giấc ngủ lãng quên tan rữa... một chút cho sự chán nản một chút cho cay đắng một chút cho thiếu vắng mẹ ơi con thèm nghe mẹ mắng mắng yêu cuộc đời đã lướt qua nhiều thò tay bắt hụt những điều giản đơn trống trơn trơn trống trống trơn phi vô rồi lại phi ra con kiến ướt cánh cành đa leo hoài phi cho đến lúc mệt nhoài cũng không đến nỗi phí hoài phải không? ai đó nói: "càng yêu nhiều sẽ càng đau khổ" vậy tình yêu đong đếm được sao? ai đó nói: "khổ đau kia cắn răng mà chịu cứ yêu cho thoả nỗi khát khao" nhưng khát khao là gì khi chẳng bao giờ thoả như chân trần cắm cúi bước trên dao? giá tình yêu save được error thì load lại chẳng bận lòng giá tình yêu delete được chán hắt xì một cái thế là xong tôi chỉ xin kể một câu chuyện nhỏ có một lần tôi làm thơ trên máy tính và đặt tên file là "tinhyeu" khi không hài lòng tôi định xoá cái máy tính bị coi là muôn đời vô cảm hỏi tôi: "are you sure you want to delete 'tinhyeu'?" tôi đã rùng mình bạn ạ 11:07 p.m hôm nay tôi vịn mùa thu trở lại có ai nở nụ cười chào nơi đây vẫn còn hơi ấm nỗi buồn thoang thoảng vơi vao ai mua mùa thu tôi bán chỉ xin một chiếc lá vàng ái chà bao nhiêu người nhặt dân tình cứ tưởng đa mang ai cũng muốn mùa thu lắm chất lên tôi vạn lá vàng khổ nỗi tôi làm gì có thế là tổ chức đám tang :) cho tôi nằm im chút nhé mọi người bực tức gầm gừ rồi lại moi tôi khỏi lá cười xòa hư quá là hư! năm nay mùa thu dịu thật dịu hơn cả...mắt của nàng nàng hờn mát tôi cả buổi nên giờ tôi phải lang thang 18:36 hôm nay xin gửi dăm làn hương sữa vào trong từng bite từng byte một chút cho hơi chuyếnh choáng cho quên một tiếng thở dài ở đây nhiều hoa sữa lắm đôi khi lại thấy hơi thừa giá cho mỗi người một ít ngọt ngào pha lẫn môi mưa chợt nhớ giao thừa năm ngoái người ta xé lá giật cành giá để mỗi nơi một giọt người ta sẽ quí màu xanh khi mùa xuân vừa quay gót ngổn ngang xác sữa trên đường trong khi bên kia thành phố khát khao một tẹo teo hương gõ phím nhẹ tênh thôi chứ hung hăng quá cái tay này sao không thản như tay sữa chuyện đời vào lại mất hay 18h59 mùa thu chờ tôi ở cửa sao tôi bỗng chẳng dám về em ạ, hôm nay tôi trót để nồi cơm nếp bị khê Thu nhớ Đankô tôi gieo hồn tôi vào mộ thắp anh một nhánh hương trầm từ khi có anh bên cạnh hồn tôi thôi bị tim đâm tôi mang dâng anh một giọt mồ hôi tôi đổ cho đời sống đỡ khổ rồi, anh ạ nên tôi chưa phải máu rơi tôi mang dâng anh gầu nước múc lên từ mắt yên bình anh cứ yên tâm mà nghỉ nhân gian đã bắt đầu xinh 20 tháng 10 sắp tới có linh hồn thiếu nữ nào nhớ anh tự nhiên khẽ khóc cho hồng cuộc sống tiêu tao? hình như anh thiu thiu ngủ tôi không biết có quầy rầy? anh biết không, trên trái đất có anh, tôi được thơm lây 2:43 hôm nay Chiều Quan Sơn Tặng quê hương tôi Ngồi trên thuyền khoả chân xuống nước Nước quê hương da diết vỗ về Nước tứa tuôn trong từng thớ da thớ thịt Tựa lòng ưa ứa nỗi đam mê Muốn dựa vào em trong bình yên sông núi Giờ em làm chi giữa chốn thị thành Gió ở đây gió không vẩn bụi Người ở đây người chẳng đua tranh Chẳng cớ gì để thấy mong manh Lá xanh là lá thẳm xanh ngút trời Ở đâu đời chẳng là đời Nhưng đâu dễ kiếm thảnh thơi dế mèn? Thò tay ve vuốt lá sen Lấy đâu ra ố mà hoen hỡi Người? Mấy khi được phép biếng lười Mấy khi được nói được cười trong tâm Đố ai giữ được lặng câm Đố ai cầm được không cầm nước lên Trời ở dưới, đất ở trên Con người bỗng ở hai bên, diệu kỳ Con mời các cụ một ly Con xin chúc rượu một hy hữu lần Một hơi rượu ấm tẩy trần Khi lòng thanh bạch mới cần đến nhau Một vài thời lắng thương đau Giữa đời miếng cá sợi rau và Thiền Nào đâu thua kém gì tiên Người quê chân chất, lành hiền mà sâu Bao năm tìm đẩu tìm đâu Hoá ra nhịn khóc bao lâu để cười ... Mời ông, mời bố, mời các cô chú, mời bé Bi một ly mới Đàn ông không hơn nhau ở cái tài rượu Nhưng cứ thấy ngon thì uống thôi Uống tới chừng nào còn uống được Miễn sao vẫn giữ được cái thằng Người Cứ say một lại tỉnh mười Tự nhiên muốn khóc rượi rười trong vui Tẹo về lòng lại ngùi ngùi Cay cay ngọt ngọt bùi bùi thơm thơm Thèm thiêm thiếp giữa ổ rơm Ban mai thoả giấc hoa đơm trên đầu Tiếng chim vắt vẻo nơi đâu Run lên muốn vót một câu thật trầm ... Trẻ con lũn tũn như mầm Mà dai dẻo tựa nhân sâm ngàn đời ... Con xin ly nữa được mời Cái gì rơi cứ để rơi tận cùng Cái gì chung vẫn của chung Cái gì riêng vẫn ung dung mà mình Rượu chưa ngấm đời đã xinh Đạm điềm mà vẫn vung vinh vẫy vùng Con đường Con đường Còn đương... Nằm gai cũng phải tắm sương gột bùn Gan không nhụt chí chẳng cùn Rảnh rang rồi lại run run tìm về Một trăm giọt máu ăn thề Chẳng bằng lời nhủ vỗ về trong tâm Con đường Con đường Còn đương... Rực như một ngọn hướng dương Cứ theo nguồn sáng quê hương ngóc hồn Để xem ai dại ai khôn ... Con đường Con đường Còn đương... Cứ theo lẽ sống yêu thương mà lần Dầu cho toé máu bàn chân... ... Con đường Con đường Còn đương... Bỗng dưng thèm sao thèm thế Được nằm xuống giữa quê hương 20/10/02 Nhớ tặng G thị thơm mà chẳng thấy thơm bánh mỳ cơm phở như rơm một loài người thân cũng thể người ngoài nhớ em anh đến mệt nhoài giác quan lòng chưa kịp biết hân hoan chưa từng lắng dịu lo toan thường ngày chưa từng nếm vị ngất ngây lại đau vì não ứ đầy hoang mang liệu em có phải là nàng? liệu anh có phải là chàng trong em? thế gian chóng chán cả thèm liệu mình có nhiễm nhập nhèm thế không? bao giờ em tiếc mùa đông để anh đến tặng hoa hồng tái xanh bao giờ em thấy mong manh để ôm anh giữa chòng chành nỗi đau những ngày qua đến là mau triền miên giấc ngủ dìm sâu cái buồn không cho lòng nhớ em luôn trước khi khơi được những nguồn kín sâu đã giam em ở trong đầu mà không kết án cho sầu đôi bên đêm đêm nỗi nhớ trồi lên đếm cừu mà cứ đếm tên một người bao giờ nỗi nhớ được nguôi mùa thu giấc ngủ lịm xuôi tím dòng bao giờ em thật lòng mong để trong những lúc long đong anh cười tháng 8.02 Không Đề Đất lá rụng cho đất có bạn trên cây dưới đất đều đời (ở đâu chẳng cô đơn thế) tiếc gì một tiếng đau rơi... hơi bạn để xa cho ấm giữa lá và đất là nhựa đường lắm khi những trái tim vô chủ càng lồng càng thấy đau thương thì hãy chìm im đi nhé mà càng im lại càng chìm hót váng lên dù là cá gầm vang lên dẫu là chim... tháng 8.02 NẾU... nếu tôi là băng giá tràn trụa thế gian này người ta có vì lạnh mà xích gần đôi tay? nếu tôi là cay đắng cho đau đớn con người người ta có khao khát nâng niu những môi cười? nếu tôi là tội ác băng hoại những linh hồn người ta có hoảng hốt mà chữa lành trí khôn? nếu tôi là đứa trẻ trong cuộc sống bình thường? người ta có vì "NẾU..." mà bắt đầu yêu thương? 30.09.02 Ranh Giới lằn ranh giới giữa thơ và đời như hồn tôi và cuộc sống của tôi đành thừa nhận lẽ đó là tất yếu mặt trăng không thể cưới mặt trời dù không cưới thì tình yêu chẳng chết vẫn nuôi nhau Cuộc Sống tựa vào Hồn như hai kẻ dìu nhau bằng tay trắng bỏ phía sau ngàn vạn của hồi môn có những lúc hồn tôi hoang dã quá muốn phá tung ràng buộc ở trên đời mà cuộc sống của tôi thì yếu ớt hồn tôi đành không nỡ bỏ rơi hồn tôi lại băn khoăn mà ở lại giằng xé nhau bằng chịu đựng đời thường "có mâu thuẫn thì mới có phát triển" nhưng mâu thuẫn thì cũng thèm khát yêu thương tôi cố giữ thăng bằng trên con dao ranh giới dưới mặt chân trầy là cám dỗ, buông lơi tôi nhìn thẳng về bến bờ mà bước và tôi yêu cuộc sống của tôi 18h 3/4 pm, hôm nay Bài Thơ Về Sự Thật tôi gõ bài thơ về sự thật không biết bắt đầu từ đâu tôi bắt đầu từ sự thật: không biết bắt đầu từ đâu... từ một đôi mắt tôi nhớ hôm nay thoảng cười? và những bi quan lại lắng tạm thời... từ một lời nhủ cố gắng ngày mai tiếp tục đến lớp? từ một trận bóng ngày mai với đồng đội thiếu tôn trọng nhau? tôi không thể không đến nếu không muốn làm họ bị tổn thương nếu không muốn họ làm mình bị tổn thương từ một bài hát chói tai vang vang bên cạnh? tôi không thể bắt họ tắt đi nếu không muốn làm họ bị tổn thương nếu không muốn họ làm mình bị tổn thương từ những lời thô cằn bên cạnh tôi không thể bắt họ câm đi nếu... nếu... và nếu... tôi muốn lặng im và viết từ một sự váng vất trong đầu óc chỉ thế thôi chỉ sau triệu lần thế thôi lại nhói lên một ham muốn: từ trần? sự thật? sự thật là thế nào? và phải nói những sự thật nào? sự thật là tôi đang hoang mang... "hình như nỗi buồn sẽ lắng khi mình sao nhãng bản thân" nói thế nỗi buồn lại đến từ đầu xuôi xuống tận chân sự thật giờ đây chính là bốn câu như thế sự thật? bao giờ tôi viết hết những sự thật mà tôi muốn viết và kiếm sống được bằng những sự thật ấy? và bao giờ tôi chết cũng chính bởi những sự thật ấy? sự thật là giờ đây cô độc thì tôi nói thế thôi mai tôi lại sống lại mong được ngắm người ấy và băn khoăn... lại đá cầu và cười với bạn tôi lại ngồi gù gù trên giảng đường lại về nhà không học bài lại cố không tranh luận với mẹ về tương lai lại cố ngủ cho dịu cơn đau nhức lại cố lên mạng lại cố mà cố lại viết viết đến chừng nào cuộc đời công nhận tôi và viết tiếp đến chừng nào tôi thôi muốn viết và lại sống mà đã sống là sống tốt (...tôi muốn viết cho xong cho xong hết đau buồn đi...) sắp 22h, hôm nay KHÔNG VIẾT VỀ VIẾT chấm hết. chấm hết. chấm hết. sao còn chưa hết? sao còn chưa chết? Tết! VIẾT VỀ VIẾT tôi từng nghĩ nó sẽ giúp tôi hồi sinh khi tôi hồi sinh tôi sẽ đành lòng mà giết nó vẫn hy sinh cho tôi mặc dù nó biết... giờ tôi hiểu tôi yêu nó da da diết diết VIẾT VỀ KHÔNG VIẾT nếu không viết thói cô đơn chọc tiết KHÔNG VIẾT VỀ EM không không phải là tôi mòn mỏi tôi đang sống như chưa từng sống trên đời không đòi hỏi không tẹo teo đòi hỏi tôi chẳng thiếu gì chỉ thiếu mỗi tôi thôi khi tôi cho chẳng ai thú nhận là muốn nhận tôi chẳng thừa gì chỉ thừa mỗi tôi thôi chẳng bao giờ tôi tu được tôi ơi KHÔNG VIẾT VỀ TÔI Thánh thì không được làm Người nói ra sao nhục thế trời ơi KHÔNG VIẾT VỀ AI khi không viết về ai ai cũng nghĩ là mình viết gì thì cũng bị chê bai không viết gì thì cũng bị mỉa mai không là người thì đúng hay sai? sẽ thế nào nếu não và tim không mũi không mồm không mắt không tai? sẽ thế nào nếu hoa hồng đánh mất loài gai? ngày mai... ai không viết về ai? ... VIẾT VỀ CÁI CHẾT viết nhiều rồi ngưng đã kẻo ngã KHÔNG VIẾT VỀ CÁI CHẾT sống đã sống bao giờ cho hết? VIẾT VỀ NHỮNG LINH HỒN CHƯA SỐNG còn một đống... còn một đống... trong từng mống... VIẾT CHO NHỮNG LINH HỒN SỐNG cảm ơn những mầm hoang như nước nguồn cuộn cuồn trong ống cống VIẾT VỀ SỰ THẬT có những sự thật không nói được ví như... mà thôi... mà thôi... khi đã nói là tôi nói thật còn không thì thôi... thì thôi... KHÔNG VIẾT VỀ SỰ THẬT sự thật là không có sự thật VIẾT CHO NGƯỜI KHÔNG NHẬN đừng bảo đó là tình yêu thương nếu chẳng làm cho trái tim biết yêu thương hạnh phúc và thổn thức đừng bảo đó là vô cảm khi chưa biết vô cảm là gì khi chưa cảm nổi sự đơn sơ bảo thơ không là thơ thì nó vẫn là thơ VIẾT VỀ THƠ thơ? nó không có tên nó ấm áp? nó bơ vơ? nó thật thật? nó mơ mơ? nó khúc khích? nó hơ hơ? nó gầm gừ? nó gào thét? nó rên rỉ rền rĩ? tất cả trong im lặng nếu nó là thơ muôn đời nó mãi trơ trơ KHÔNG VIẾT VỀ THƠ nói thế chẳng khác nào bảo: cái này hình như không phải là thơ nếu không viết về thơ VIẾT VỀ BẢN QUYỀN đố ai dám cướp thơ tôi để rồi bị những dòng dìm đến chết trôi thay tôi? không! trừ tôi KHÔNG VIẾT VỀ BẢN QUYỀN ai không cướp sẽ được cho nhện không bỏ nếu tò vò biết yêu VIẾT VỀ SỰ ĐỐI LẬP khi thấy hắn mắt em tròn xoe mắt tôi gẫy gập môi em tươi rói môi tôi bầm dập KHÔNG VIẾT VỀ SỰ ĐỐI LẬP mọi sự đối lập đều cực kỳ tương đối cũng như tôi đang hồi sinh hay đang hấp hối? VIẾT VỀ NẾU... nếu tôi có một điều ước tôi sẽ cầu: mình sẽ chỉ mỉm cười khi viết: Nếu... KHÔNG VIẾT VỀ NẾU... nếu không ai còn biết nếu... cuộc đời chỉ còn là một bộ xương trắng hếu VIẾT VỀ LẼ GIẢN ĐƠN có những điều đơn giản không tìm nổi trong đời cho đến khi đọc được bĩu môi cười: xời ơi! VIẾT VỀ SỰ PHỨC TẠP sự phức tạp như con bọ cạp bị nó uống máu thì chết không kịp ngáp uống được máu nó thì mập mạp VIẾT VỀ THÙ HẬN thù hận chỉ đẹp trong vài khoảnh khắc trong những con người biết cho và nhận KHÔNG VIẾT VỀ THÙ HẬN khi tôi không viết về cái này vẫn có người khác biết mà những kẻ gây thù hận chẳng bao giờ chịu biết VIẾT VỀ TỐC ĐỘ không còn thời gian để ngắm một kiếp hoa chỉ biết nó đã là nụ và hôm nay nó nở rộ khi đủ độ VIẾT TIẾP VỀ TỐC ĐỘ những người đánh giá chính xác nhất về tốc độ là những người đi bộ suốt đời trên xa lộ KHÔNG VIẾT VỀ TỐC ĐỘ không ai viết về tốc độ khi ở trong tốc độ nếu không phải người đang viết VIẾT VỀ SỰ TỰ ĐẠI tôi chẳng dại người thông minh như tôi phải biết là nó có hại tôi muốn được coi là người bình thường để sự tự đại như một trò đùa khuyến mại trong game thực tại VIẾT VỀ SỰ TỰ TI tôi tự ti về mọi thứ trừ tâm hồn tôi VIẾT VỀ VẦN ĐIỆU nếu không có vần điệu óc tốn thêm nhiên liệu vẫn lắm khi vô hiệu biết chơi với vần điệu không kém tỉnh đời trong rượu KHÔNG VIẾT VỀ VẦN ĐIỆU những gì hay không vần thì phải vần rất nhiều VIẾT VỀ ÍT VÀ NHIỀU trên đời có nhiều sự ít trên đời có ít sự nhiều chỉ xin đừng mang nhiều ít để đong để đếm tình yêu VIẾT VỀ CUỘC ĐỜI khi đời muốn đến xin mời! khi đời muốn đi đừng hòng! KHÔNG VIẾT VỀ CUỘC ĐỜI chỉ ở ngoài cuộc đời mới biết không viết về cuộc đời là thế nào tôi thì không biết CÓ HOẶC KHÔNG VIẾT VỀ KHÔNG HOẶC CÓ cái câu này tôi cũng không biết hoặc có biết có hiểu hoặc không hiểu được nó chỉ biết nếu dịch ra tiếng nước ngoài thì rất khó và gò bó tốt hơn là nên dùng để đùa trong những lúc ăn thịt chó VIẾT VỀ ĐIỀU TÔI ĐANG NGHĨ tôi nghĩ những điều tôi viết chắc chắn có người đã viết nhưng không ai biết hoặc tôi không biết VIẾT VỀ NHỮNG ĐIỀU TÔI ĐANG KHÔNG NGHĨ không biết! ai cũng có thể nói thế nhưng không biết thì cứ nói là không biết mà có biết đôi khi cũng cần không biết VIẾT VỀ CÁI KHÔNG NHỎ nếu không chịu viết về cái nhỏ cái to đè chết tôi rồi VIẾT VỀ CÁI NHỎ có những cái nho nhỏ khi sung sướng sẽ to có thể vì một câu nho nhỏ thế này mà sự trong sáng trong tâm hồn tôi bị bác bỏ dù tôi đang tả về dạ dày con bò đói cỏ VIẾT VỀ NỖI ĐAU khó quá khó quá tôi quên nỗi đau là gì khi tôi đang viết và đau KHÔNG VIẾT VỀ NỖI ĐAU sẽ dần như thế nếu con người biết sống cho nhau VIẾT VỀ ĐỦ tôi cảm thấy đủ khi không ai giận tôi quá một ngày VIẾT VỀ KHÔNG ĐỦ tôi chưa bao giờ đủ tôi vẫn thiếu dịu êm một giấc ngủ phần nào cũng bởi tôi luôn cảm thấy chưa đủ VIẾT VỤNG VỀ CON MÈO VÀ ĐÀN BÀ nếu con mèo là đàn bà nó sẽ chết, trước khi già nếu đàn bà là con mèo họ sẽ nghèo, rất nghèo VIẾT VỤNG VỀ CON CHÓ VÀ ĐÀN ÔNG khi bảo có nó không bảo không khi bảo không nó không bảo có nhưng hành hạ nó như con chó nó vùng lên đớp vào mông khi bảo đàn ông là con chó họ hoặc chúng tôi thường hành động như nó VIẾT VỀ TỜ GIẤY NÀY tôi phải cảm ơn nó nó phải cảm ơn tôi vì cả hai làm cho nhau vô giá cảm ơn cả chiếc bút cảm ơn cả người làm ra chiếc bút cảm ơn những ai chân thành nói cảm ơn nhưng đừng ai tìm đừng ai tranh giành nó hãy để cho nó vô giá theo đúng nghĩa thậm chí, vô giá trị KHÔNG VIẾT VỀ TỜ GIẤY NÀY dày đặc rồi phải sang trang cái gì đầy thêm nữa sẽ đau đến tận những mai sau... VIẾT VỀ MỐT sự ngu dốt hiếm khi lạc mốt VIẾT VỀ THỜI ĐẠI những ai định nghĩa về thời đại hình như là dại VIẾT VỀ GIÁ LÚA giá lúa như nàng công chúa diêm dúa nhưng không biết múa bị vua cha cho ăn búa VIẾT VỀ ĐÓI trong cái đói lương tâm thường cuốn gói trong cái đói cái đầu chỉ nghe thực phẩm nói trong cái đói thỏ non hoá sói VIẾT VỀ SỰ CỨU RỖI không có sự cứu rỗi cho trái tim cằn cỗi VIẾT VỀ NGHỊ LỰC nghị lực đang ngấp nghé miệng vực hư thực bực! VIẾT VỀ THỜI GIAN thời gian là kẻ không có thời gian cho mình mặc dù thời gian chẳng biết hy sinh VIẾT VỀ SỰ LỘN XỘN sự lộn xộn đôi khi là thử thách quá lớn đối với những kẻ thộn VIẾT VỀ SỰ CHẮT LỌC khi chắt lọc không có chỗ cho hằn học VIẾT VỀ ĐÀN ÔNG NÓI CHUNG không chúng ta không phải ta không thể nói lung tung VIẾT VỀ CÁI CHUNG CHUNG cái chung chung như mê cung trong mê cung phù dung? VIẾT VỀ SỰ BÔI BÁC nếu đây là kiệt tác thì cũng là kiệt tác về rác VIẾT TIẾP VỀ CÁI CHẾT khi chết cái chết vẫn còn VIẾT VỀ DÒNG SÔNG kẻ chết đuối bảo: không nông! VIẾT VỀ THẢM HOẠ thảm hoạ như con quạ lượn mãi trên đầu những kẻ điếc giác quan VIẾT VỀ GOÁ PHỤ KHÔNG CON MỎI MÒN goá phụ như bông hoa hoài nụ như người lính không được giao nhiệm vụ VIẾT VỀ GOÁ PHỤ CÓ CON MỎI MÒN bật máu môi khi con gái tô son máu đông cứng khi con trai hát véo von đang mất dần những đứa trẻ con VIẾT VỀ THÓI QUEN đời lạ kỳ hơn gốm không định nổi màu men nhưng nếu thình lình hỏi tôi thảng thốt: màu đen VIẾT VỀ SỰ TUYỆT ĐỐI thật đấy! có những giọt tuyệt đối giữa những quãng hấp hối VIẾT VỀ SỰ IM LẶNG sự im lặng là món quà người câm không thể tặng VIẾT VỀ NGƯỜI ĐIÊN "những người điên không biết họ đều sướng hơn tiên" nếu có kẻ nào nghĩ vậy đích thị hắn cực điên VIẾT VỀ NGƯỜI ĐIẾC những người điếc nếu nghe được âm thanh của những ngón tay giọng nói từ những đôi mắt biếc họ không tiếc VIẾT VỀ NGƯỜI MÙ trong ngoặc kép có những người mù nghĩ: thế gian mù nếu không tại thế gian thì cũng tại thượng đế trù thỉnh thoảng tôi cũng gật gù VIẾT TIẾP VỀ NGƯỜI MÙ không có mấy người mù ở tù VẪN VIẾT VỀ NGƯỜI MÙ những người mù họ ít kẻ thù là người VIẾT VỀ SỰ RUNG ĐỘNG sự rung động là ác mộng của những kẻ thụ động VIẾT VỀ NỖI OAN khi nỗi oan được giải người ta bảo đứa trẻ hư: xin lỗi! mày đã là một đứa trẻ ngoan VIẾT VỀ KHÁT KHAO là sao? là sao? là sao? là những gì không giết được bằng dao VIẾT VỀ SỰ NHIỄU SỰ VÀ NHIỀU SỰ TƯƠNG TỰ "voi chín ngà gà chín cựa ngựa chín hồng mao" cuối cùng nằm trên thớt và dao không hợp khẩu vị và đổ xuống ao cá chết lao đao... VIẾT VỀ NGÀY HÔM QUA xin dành một phút yên thân cho những thiên thần cho những người trần và quỉ dạ xoa VIẾT VỀ NGÀY HÔM NAY hôm nay tôi không chỉ mỏi tay VIẾT VỀ NGÀY MAI ngày mai chẳng của riêng ai ngày mai đến là ngày mai đến cấm có sai! VIẾT VỀ NHỮNG GÌ CHƯA VIẾT tôi còn viết chừng nào còn cần thiết chừng nào còn chưa bị giết VIẾT VỀ DÂN TỘC dân tộc là người biết thuần con rắn độc mà chưa cần gậy gộc VIẾT VỀ LÍ TƯỞNG ít ra lí tưởng có thể giúp người ta thôi vất vưởng và có quyền ngất ngưởng VIẾT VỀ LUỴ quị lụy là kẻ thù tận tụy hút xương mút tuỷ VIẾT VỀ TIỀN tiền là người đàn bà không biết dịu hiền VIẾT VỀ RƯỢU rượu là nhiên liệu tuyệt diệu đối với phế liệu VIẾT VỀ NGƯỜI người cứ chết một là lại sống mười khóc để cười VIẾT VỀ LOÃNG cháo loãng hoà tan đời Chí Phèo bao giờ loãng cái sự nghèo? VIẾT VỀ RẮN rắn ai được nó cắn biết đâu may mắn? VIẾT VỀ HÈN VÀ DŨNG CẢM hèn như ngọn đèn ám muội thiêu râu dế mèn nhưng thú thật dũng cảm đơn thuần cũng có khi chết thảm và sự dung hoà phải chăng là nhạy cảm? VIẾT VỀ MÀU SẮC màu sắc gợi nhắc sự không màu trong đầu kẻ không đầu VIẾT VỀ CON NGƯƠI con ngươi của bản chất ai không có mắt tò mò ngó vào sẽ chết tươi VIẾT VỀ SỰ TỪNG TRẢI sự từng trải khiến nhiều người ám ảnh bởi những điều đồi bại và thường ngại trước sự thật sự từng trải khiến nhiều người lớn tuổi hồi trẻ trong bom đạn ung dung tự tại giờ đây ngồi trong ô tô con run bắn khi qua xe tải tôi nghĩ phải viết trước khi trở thành người từng trải hoặc khi thành người từng trải sẽ vẫn sống vì lẽ phải tôi tin tôi không dại VIẾT VỀ THUỐC PHIỆN thuốc phiện nghiện con nghiện VIẾT VỀ LỬA lửa như người đàn bà cô độc chửa VIẾT VỀ NƯỚC nước như con chim Khổng Tước mãi hót dù họng có trầy có xước VIẾT VỀ TIM tim thường gầm lên trong sự lặng im VIẾT VỀ NGỌT ngọt là đến một ngày sau lưng mình không ai nhổ nước bọt VIẾT VỀ ÁC ác nhiều khi là cái mác của những người với trái tim tan tác VIẾT VỀ NHÂN nhân là cái những kẻ đặt mọi thứ lên bàn cân và những kẻ luôn phân vân đang phân vân và líu ríu đôi chân khổ thân! VIẾT VỀ ĐÁ đá là cơ thể tôi khi chưa được em hôn lên má VIẾT VỀ SỨC MẠNH gãy chân cười cười không có em lành lạnh VIẾT VỀ TƯƠNG LAI biết đâu hôm qua là tương lai của ngài mai... VIẾT VỀ QUÁ KHỨ quá khứ là ác mộng của phần đông phụ nữ quá khứ khi vứt bỏ không ít người trở thành thú dữ VIẾT VỀ THIỀN thiền đố ai mua được bằng tiền... VIẾT VỀ TÂM một số người có tâm khi đau đớn tím thâm đang bắt đầu hoang mang mình có hâm? hâm! VIẾT VỀ NHÀM thơ sẽ nhàm khi bị coi là việc cần làm VIẾT VỀ QUYỀN LỰC kẻ khát thèm quyền lực như gã nhà giàu lúc nào cũng mong ăn chực VIẾT VỀ THAM nếu không có tham trong trại giam đã không có những Năm Cam VIẾT VỀ GHẾ ĐIỆN công và của để vận hành ghế điện đủ để xây nhiều bệnh viện thiện? VIẾT VỀ SỰ VÔ LÍ những gã khoái hú hí chửi vợ thích móc ví VIẾT VỀ SỰ CHỬI trước kẻ khoái chửi nên bịt mũi đừng ngửi VIẾT VỀ THÍCH tôi thích người ta thích trước tiên là người có ích VIẾT VỀ NỖI NHỚ nỗi nhớ như đứa trẻ nhút nhát hay bị đòn một mình loay hoay với chồng bát vỡ KHÔNG VIẾT VỀ NỖI NHỚ không em à, anh chẳng nhớ em nếu em ăn chả thì anh ăn em VIẾT VỀ KHỔ được ăn một món bổ trộn đầy thuốc sổ VIẾT VỀ BÃO là sự quay tít mù những dây chão trong bộ não hão? VIẾT VỀ QUÊN giá như người ta đọc những gì tôi viết mà quên nó được viết bởi một cái tên VIẾT VỀ SỰ VÔ ƠN này thơ này thơ nhờ mi mà ta được sống nhưng cần gì phải cảm ơn nếu không có ta thì mi đã cô đơn VIẾT VỀ không chỉ giận cá chém thớt đứa trẻ con Sếp chửi tôi tôi không dám tát về nhà tôi tát con tôi từ hôm ấy nó bắt đầu nhìn xa xôi suốt quãng đời còn lại lúc nào tôi cũng thấy tay mình dính máu khoé môi VIẾT VỀ SỰ NGANG hạnh phúc ở bờ bên kia cây cầu là Sẻ Chia con cua con cua bò bên bờ này quãng đường dài hàng vạn cây cầu mà không biết đi đâu con cua con cua khăng khăng bò theo phương ngang hạnh phúc nằm trên trục dọc con cua hằn học... nhưng tôi chỉ là con cua ừ nếu cua nói thế thì... thua! VIẾT VỀ VIỆT NAM nếu kiếp sau làm người Việt Nam tôi vẫn ham dù sinh ra đã ở trại giam người cứu tôi ra là người Việt Nam VIẾT VỀ VỀ khi về là bắt đầu đi đi đâu? đi đâu? đi đâu? con đường bỗng hoá đêm thâu mặt trời bỗng ứa sông sâu trên cột đèn một cô hoặc chú bồ câu VIẾT VỀ KHÉO khéo là biết dùng cái kéo để xỉa răng tất nhiên là nếu không có tăm VIẾT VỀ SỰ ĐÊ TIỆN sự để tiện không buông tha học đường bệnh viện hội từ thiện và cả những con người có tài hùng biện VIẾT VỀ SỰ KÌM NÉN lũ muỗi nhởn nhơ bay trước miệng con nhái bén ăn chay VIẾT VỀ SỰ HƯỞNG THỤ sự hưởng thụ như bông hoa mãi trong kiếp nụ như người thiếu nữ bị gọi là con mụ VIẾT VỀ SỰ ĐỐ KỊ cầu thủ chính thức nói: sao mà sướng thế lũ dự bị VIẾT VỀ SỰ TỒN TẠI sự tồn tại như loài cỏ dại nát bấy trong miệng lũ nhai lại VIẾT VỀ MÁU màu tuyệt diệu nhất là nhỏ li ti hạt máu rướm trên một cánh bạch hồng màu kinh tởm nhất là dòng máu tanh lòm cả một dòng sông VIẾT TIẾP VỀ MÁU khi gợi về máu có những loại linh hồn hau háu VIẾT TIẾP VỀ THỜI GIAN 1 năm 2 năm n năm khi tôi chết tôi tin sẽ có ít nhất một người xa lạ đến thăm VIẾT TIẾP NỮA VỀ THỜI GIAN thời gian vô cảm nhiều khi vô cảm đến dã man VIẾT VỀ GIÁ TRỊ trời đã sinh giá trị sao còn sinh đố kị VIẾT VỀ SỰ CHẤM DỨT có những cái cần chấm dứt trước khi sợi dây mong manh phụt đứt VIẾT VỀ TRÁCH NHIỆM trách nhiệm là thứ hiếm hoi mà muôn đời con người tiết kiệm VIẾT VỀ SÚNG súng ơi bao giờ mày được người ta làm cơm cúng VIẾT VỀ MÙA có thể lạnh có thể nóng có thể ấm nồng có thể buốt cóng những luồng hoa sữa thiếu hương người những dòng sông thiếu những đôi môi những mặt trời mặt trăng thiếu đi khuôn mặt thiếu lửa để thắp những niềm tin lay lắt ngọt ngào thơm chát mặn đắng chua cay... mùa này trả để mùa kia vay mùa này cho để mùa kia nhận tôi đã đau nhưng không bao giờ thù hận trái tim tôi nó đập suốt bốn mùa VIẾT VỀ CHẢ trong thâm tâm tôi nghĩ nhưng tôi chả tin cho lắm: những người có ác cảm với tôi chả phải là người tốt có thể vì họ chả biết tốt là thế nào ấy thế mà chả chịu đọc cho nó ngấm vào các tế bào thế nên nhân gian chả mấy lúc hồng hào VIẾT VỀ TIÊN TRI nếu tôi có chức danh nhà tiên tri tôi sẽ nói: cái ác đang dần dần chết nhưng trong những kẻ không tin vào điều đó cái thiện sẽ chết nhanh hơn mãi mãi thế gian này không thoát nổi sự cô đơn VIẾT VỀ SỰ NỔI TIẾNG sự nổi tiếng có thể biến mặt trời thành con ếch ngồi đáy giếng có thể khiến trái tim trở nên lười biếng VIẾT VỀ TTVNOL ttvnol như cái cây đang mọc dần những cái tai như một hài nhi lớn dần trong bụng mẹ có đầu có mắt có chân có tay nhưng chưa thành hình hết trái tim và bên ngoài bụng mẹ vân luôn thiêu thiếu những tiếng chim VIẾT VỀ TỰ DO tự do là khi mình đói mình được chén thật no tự do là khi mình cực buồn mình không cấm mình khóc thật to tự do là cuộc sống của mình không phải để ai lo tự do là sống hết mình mà không phải đắn đo tự do tự do tự do kẻ bị cầm tù sống được chính nhờ khao khát tự do LẠI NHỚ tặng G, con mèo nhỏ vờn cuộn len màu đỏ chảy dài ra từ những ngón tay thon trái tim tôi nếu em đan trọn vẹn liệu rằng em nước mắt có còn? con chuột nhắt chui ra từ khe cửa ô con mèo nhìn thấy vẫn dửng dưng nó muốn ở bên em trầm ngâm và nghịch ngợm tôi mong em trong cái chết không ngừng nỗi nhớ gửi đi không đề địa chỉ cứ trôi trôi qua ngóc ngách phố phường em cầm trong tay mà không hề hay biết bởi em là ngọn gió của yêu thương... 05.01.03 DỌA SẴN khi tôi đã đang và sẽ sống vì thế giới cả địa cầu này bao bọc lấy tôi anh cứ rập rình tôi như thú biết đâu anh lại chính con mồi tôi không vùi dập ai nhưng cũng chẳng để ai vùi dập đừng cố hại tôi, tôi khuyên đấy, chân thành sau khi chôn tôi xuống anh bỗng thấy người nằm dưới huyệt chính là anh anh không hiểu à cuộc sống này rất rất mong manh... 17.12.02 NGẠI ĐẶT TÊN ô hô tôi chẳng đi tìm gì cả cái đẹp không và sự thật cũng không cố không định nghĩa bất cứ điều gì nữa chỉ chờ một người đàn bà bên giấc ngủ mùa đông những lúc quá cô đơn thì tôi chạy chạy để không săn đuổi, kiếm tìm cứ toát được mồ hôi thường nhẹ nhõm đó là cảm nhận của tôi, không phải định nghĩa đâu ô, tôi chưa bao giờ thấy mồ hôi của bồ câu... ôi, tôi với loài người xa cách quá chỉ vì tôi chưa ôm họ vào lòng lần đầu tiên là lần khó nhất lại trót định nghĩa mất rồi trời ạ, tôi lại định nghĩa đó là định nghĩa thôi biện chứng, hãy tạm ngưng biện chứng đừng lật đi lật lại vấn đề hãy thoải mái hoàn toàn thoải mái kẻ không cần biết kết quả là thằng bé "kết quả đê" cái câu vừa rồi những Kiều bào chưa chắc đã hiểu "thằng bé kết quả đê" là cái gỉ cái gì thưa những người đồng bào xa xứ nếu tôi không nhầm thì đó là đứa trẻ rao kết quả sổ xố, nếu anh mua sổ xố hôm trước thì hôm sau khi nó rao trên đường: "kết quả đê", anh bảo "ê", nó chạy đến, anh trả 500 đồng, nó đưa cho anh tờ giấy ghi kết quả, rồi nó lại chạy đi và rao toáng cả phố phường... có đứa cười xuyên tạc: "chết cả đê" nghe câu ấy buồn cười và thế là lòng nhẹ hẳn... ơ hơ, tôi ngốc lắm tại sao chưa bao giờ thử mua một tờ "kết quả đê" 500 đồng chứ mấy và được tận hưởng một phút giây sống mới, sẽ có hứng thú với cuộc sống tôi hiểu là đừng nên hiểu cuộc đời này (những câu như trên tôi nghĩ rồi sẽ trở thành kiến thức phổ thông) hãy đến với cuộc sống đi đừng toan tính gì đừng làm điều xấu đừng làm điều ác tôi nói với tôi thôi không dạy dỗ ai đâu đấy không ẩn ý gì đâu đấy ừ, cũng nên định nghĩa một chút làm điều xấu là ác làm điều ác là xấu thế nào là ác? thế nào là xấu? thế nào là thế nào? ôi, thôi đi chả có thằng ngu nào không biết những điều ấy này, thôi đi là gì? ngu là gì? thôi thì tuỳ muốn sống thế nào thì sống miễn là có lương tâm tuỳ là sao? sống là sao? lương tâm là sao? ... ... ... tại sao chú lại im lặng? im lặng là sao hở cháu? là chú viết những dấu ba chấm? ba chấm là cái gì? cái gì là cái gì? thôi, cháu ơi, chú thua thua là gì? nào hư quá, ngồi lên lòng chú và cùng xem hoạt hình hỏi nữa là chú đét vào mông đấy mông là gì? ha ha ha ha ha... híc, giá mà tôi được nói và nói được ra những lời ấy tôi thiếu con người quá đến nỗi suýt thành chúa tể của cô đơn nếu tôi hoà được với cuộc sống nghĩa là không thắng không thua tôi sẽ là người hạnh phúc nhất trần vì biết bằng lòng với những lẽ giản đơn chỉ mong một lần thôi em dắt tôi vào đời bằng tự nguyện nụ hôn và chỉ xin trái đất này làm của hồi môn sẽ có ngày, mọi người trên tinh cầu này đều được ngủ và ngủ được tám tiếng một ngày kể cả những người ăn chay... 14.01.03 TỰ DO, DÂN CHỦ anh và tôi đòi những thứ ấy vậy thì đừng cố tình ăn bám đừng thở than đừng hãm hại đàn bà đừng ức hiếp trẻ con đừng làm gì ám muội sức mạnh không phải để đấm nhau xem mặt ai sưng to hơn thế đấy, chúng ta lớn rồi mà cứ phải dậy dỗ nhau a, b, c... nếu anh không cố tình ăn bám không thở than không hãm hại đàn bà không ức hiếp trẻ con không làm gì ám muội không đấm nhau xem mặt ai sưng to hơn thì đấy, cho anh rủa tôi là thằng đạo đức giả mà tôi biết, nếu anh sống đẹp và buồn như thế chắc là anh chẳng rủa tôi đâu... NGÀY HÔM NAY "thuốc đắng giã tật sự thật mất lòng" kẻ nào không uống sự thật sống chả bằng con lật đật... những mầm thời gian đang nứt trong từng vết ố thời gian những hằn học và đau nhức đang tan và sẽ lịm tan... một hơi thở nhè nhẹ được đi rất xa rất xa nếu em đến thì rồi em sẽ đến nếu em qua thì em đã lướt qua... tiếng hát rong ranh trên phố mùi hoa sữa rửa máu bầm hương tóc của em ủ lửa sẽ nung hồng vệt tím thâm... dòng sông vắt qua cuộc sống dạo trên những cánh chuồn chuồn trồng cây chuối trên mặt nước để chân trần rong ruổi tầng không... hoa bồ công anh xứ khác ngao du trên khí trời mình những linh hồn trong mạch đất rung rinh rùng rình rung rinh... cánh chim bay hoang rạc cánh gượng bay về tổ cúi đầu ở giữa phố phường xe cộ nhường đường em bé cưỡi trâu gã đồ tể khóc rưng rức duỗi tay thả cánh bồ câu những đôi mắt thôi oằn oại: ở đâu? ở đâu? ở đâu? một giọt nhân gian trào ứa bốc hơi yên bình thẳm sâu... vệt bùn gian lao đương chín xanh lừng vàng ửng áo nâu ... muôn trái tim đương chồi cánh máu reo nao nức khắp người tế bào tái sinh hồi ức mướt rờn sức sống đôi mươi đứa trẻ nhà bên hay khóc hôm nay bỗng thấy nó cười một nụ cười nhiều dự cảm về điều gì đó đẹp tươi... vị ngọt tự nhiên giã tật bỗng dưng sự thật ấm lòng con lật đật đứng phăng phắc dầu vừa chao đảo oằn cong ngắm nhân gian và cười mỉm dầu còn máu rướm da bong... 22.10.02 ĐÀN ÔNG có lẽ chúng ta cần nhìn nhận lại trí tuệ của cánh mình tôi chưa thấy người phụ nữ nào bảo tôi là đạo đức giả còn đàn ông, thì đầy (ở đây, sự phán xét là bình đẳng tôi là kẻ vô danh tiểu tốt và chẳng thể trả thù ai) cũng chưa hẳn đã là vấn đề trí tuệ tôi xin gợi ý: lòng đố kỵ là cái chúng ta có thể nghĩ đến và đó là cái anh có thể gắn lên ngực nếu anh khó chịu vì những dòng này... a ha anh có bày ra lí lẽ phản bác gì chăng nữa thì tôi cũng không nghe đâu nếu anh mỉm cười vì thái độ này thì tôi vui vì mình có ích và cái tôi viết rồi sẽ bán được tiền dù có bị coi là điên... dù có điên... đời ngắn dần vì chưa có ngày mai... khi ta đã biết mình là ai... 02.01.03 MẤT VÀ CÒN mất được chừng nào hay chừng ấy cái gì còn lại sẽ là THẬT chết được chừng nào hay chừng ấy cái gì sống được sẽ là TÔI THẦM THÌ cuộc đời tôi bắt đầu từ đường thẳng khi tôi đi đường thẳng ấy phân đôi tôi lưỡng lự nhưng rồi tôi chọn một tôi sẽ thành người tốt hay tồi? đường tôi đi lại ngã ba ngã bốn những ngả đời như kéo xệch bước chân tôi không vững từ đầu đời trượt ngã đường về kia cứ hun hút xa dần... tôi đứng dậy, bạn giúp tôi đứng dậy tôi tìm dần những bước vững ngày xưa tôi biết tránh lối mòn tôi vấp phải biết chọn đường trước lối mới đu đưa tôi chán nản, bạn mặc tôi chán nản tôi thả mình vào ngã bốn ngã năm có nhiều lúc tôi tìm đường quay lại xa quá rồi tôi đến ngã một trăm... cuộc đời là mê cung, bạn ạ nhưng mỗi người đều biết một hướng đi mà có thể cho dù tôi không biết bạn sẽ dắt tôi khi bạn đến thầm thì... 2000 KHÔNG em có thấy trái tim đời không mong manh như hoa giữa cơn dông lượm những giọt mưa dài thắt thành dây thòng lọng treo nỗi buồn lúc lắc đu đưa... tôi mang dịu dàng trả lại em em trốn đi đâu mất tôi mệt điên cuồng mà không nỡ hung hăng không đành uống rượu hòng nhân bản trăng nằm đây như con thú nhỏ hiền lành đôi khi hư vô rêu phong xanh sạch sành sanh quên sạch sành sanh chỉ không quên được đang có chiến tranh hình như không khí có mùi lạnh... tanh... 23.03.03 KHI ẤY… lang thang lang thang lang thang chàng dế hát bài ca phiêu lãng từng giờ từng ngày từng tháng những nốt nhạc cô đơn cứ úa về chàng dế mong manh một mái nhà không dám ước cỏ mật và sương đẫm chỉ mong sao tạo vật đừng lạ lẫm để trái tim chàng đập tiếp nhịp yêu thương chàng vẫn phải đi khắp bốn phương không dừng được dù biết mình mệt mỏi bởi nơi nao cũng thấy mình trơ trọi chàng tự hỏi lòng: hay mình quá khắt khe? không đáp nổi chàng đi hỏi lũ ve nhưng chúng chỉ mãi hát lời ủ não chúng bảo chàng chỉ mơ mộng hão thế rồi hát tiếp khúc sầu bi biết làm gì? chàng dế lại ra đi đi cho hết cả một vòng quả đất và khi ấy nếu niềm tin bị mất chàng sẽ cất cánh bay bay khỏi vũ trụ này… 2000 (trích từ "mầm sống") NÓI CHO TÔI hãy nói cho tôi phải làm thế nào thì bạn mới phản đối chiến tranh? phải làm thế nào để trái tim bạn đập nhịp yêu thương đơn giản nhất? phải làm thế nào để bạn tin sự thờ ơ đe dọa tương lai trái đất? phải làm thế nào để bạn nhớ bạn vẫn là con người? hãy nói cho tôi phải làm thế nào để bạn đồng ý rằng: chỉ cần mỗi người đều nói không với chiến tranh là đã có một cơ hội lớn cho hòa bình và khi ấy, bạn sẽ thấy đời mình có nghĩa hãy nói cho tôi làm thế nào để bạn tin tôi làm thế nào để bạn nghĩ đây không phải là thơ mà chỉ đơn thuần là sự thật cần chia sẻ làm thế nào để bạn gật đầu khi tôi mỉm cười và nói: cùng nắm tay, bạn nhé để bảo vệ trái đất đang tuột khỏi quĩ đạo tự nhiên… hãy nói cho tôi bạn vẫn còn rung động và còn có tấm lòng san sẻ bằng hành động của bạn dù chỉ rất nhỏ thôi… hãy nói cho tôi và cả nhân loại này nghe tiếng bạn 29.03.03 ÁO ĐỎ EM ĐI áo đỏ em đi giữa quạnh hiu lũ chim ngái ngủ chẳng chiếp chiu cây cầu lạnh lẽo lưng oằn xuống hàng cây ngắm nước mắt thỉu thiu áo đỏ em in dưới mặt sông lờ lững trôi như con cá hồng lạnh tanh ông lão ngồi câu cá mắt còn bận mãi với hư không áo đỏ em đi đến nhà anh có con chim khách núp sau mành em gật đầu chào con chim khách lắc đầu rỏ xuống những giọt xanh áo đỏ em như muốn xé ra muốn tan vào tiếng gió hú xa em sợ, anh ơi thôi đừng gọi chỉ muốn bên anh chút thôi mà… áo đỏ em đâu có mặc đâu em mặc áo trắng dưới chân cầu trải qua một quãng nhân gian chết máu em đã nhuộm ướt đêm thâu 2002 NGÀY …tặng TMH… có những ngày không thấy thời gian mưa gõ vỡ từng ô trời hy vọng chim vẫn bay mặc dù đang chết cóng như cá hồi ngược thác tìm xuân ai giảng giùm ý nghĩa của trầm luân nghe không hiểu chỉ thấy buồn thấm thía thượng đế mơ giấc ngủ nơi nghĩa địa để làm người đơn giản giữa tự nhiên nếu một này cả nhân loại hóa điên trên trái đất còn gì không tuyệt chủng? em hãy đến và bảo anh sống đúng cùng đập nhịp yêu này và bào chữa cho nhau nếu một ngày cả nhân loại thấy đau là đến lúc thời gian hồi sinh lại và khi ấy anh không còn sợ hãi mất em trong sự vô cảm loài người 1/4/03 GỐM …tặng TMH… im vỗ cánh mảnh hồn đà xây xước thơ khóc thay nước mắt đã nguội rồi vẽ ánh sáng bằng màu mực tối ngón tay tìm hơi nấc rụng bờ môi nhớ rong ruổi trên sợi dây kí ức giữa bao la là những đóa gai đời anh đi mãi vì anh không thể đợi tiếng thở dài cứa đứt giọt buồn bơi em như thể bài ca chưa phổ nhạc ngập ngừng ngân nơi lồng ngực vụng về anh cứ đập những nhịp yêu tàn phế vì biết rằng trong gốm có pha lê 1/4/03 TÔI MƠ THẤY ĐỊA NGỤC tôi mơ thấy địa ngục thượng đế ở đó bảo: “thấy chưa, phấn đấu cho bình đẳng, mày đã được gì?” tôi im lặng (trông hắn uy lực thế cơ mà) hắn hát: “nghe đây ranh con loài người cũng như loài vật thôi phải cạnh tranh để sinh tồn sinh tồn sinh tồn càng cạnh tranh gay gắt càng tạo nên những kẻ siêu việt biết không nhóc loài người phải giết rất nhiều loài khác để ngoi lên thành người và đừng ngạc nhiên nếu chúng giết nhau để tạo thành một thứ sinh vật cấp độ cao hơn kẻ nào không chịu nổi nhiệt sẽ bị đào thải không có kẻ vô tội tội của kẻ thua là không đủ mạnh để thắng chỉ có chiến thắng mới đem đến sự phát triển cái này thì mi đồng tình chứ: không phát triển thì diệt vong” hắn dừng lại một chút để hỏi: “muốn lí sự gì không?” tôi im lặng (bởi hắn có vẻ đang phấn khích) hắn hát tiếp: “nghe này nghe này mi hay kể về trái tim để ta giảng cho mi nghe nhé: thủa bé cha mẹ mi nuôi mi mi yêu cha mẹ nhất về sau có vợ mi yêu vợ nhất nghĩa là kẻ nào thương mi thì mi thương nhất mi dành nhiều nhịp đập cho kẻ đó nhất mà con người vốn ích kỷ thế nghĩa là mi dành nhịp đập cho mi nhiều nhất hiểu ra chưa kẻ có trái tim vĩ đại nhất chính là kẻ ích kỷ nhất!” tôi im lặng (bởi chả biết nói thế nào thằng này ở nước ta gọi là siêu phản động ở đâu đó thì được gọi là triết gia) hắn lại hát: "nghe tiếp đây đây mới là phần cao siêu nhất…" chán quá! tôi đấm vào mặt hắn! (vì chợt biết đây là mơ mà) thưa các bạn, tôi nghĩ: con người bị chi phối bởi những ám ảnh ám ảnh sâu đậm nhất sẽ quyết định tính cách người đó trước khi có một cái ám ảnh mới thay thế tôi được ám ảnh bởi tình yêu thương và tôi không bao giờ để cái gì khác thay thế nó cả và tôi sẽ đem nó đi ám ảnh mọi người vì tôi thấy cần làm thế còn nếu tôi không làm thế nữa thì tôi không còn xứng đáng với tôi mặc kệ mọi lí thuyết khác! bởi biết thế nào là đúng là sai tôi cứ theo nhịp trái tim mình đập ở một giấc mơ trong tương lai tôi thấy gã thượng đế nơi địa ngục ấy hắn khóc khi gia tài hắn tiêu tán trong một vụ tiền mất giá con trai hắn bị bắt đi lính và chết trong cuộc chiến phi nghĩa và vợ hắn bị một kẻ mạnh hơn hiếp chết hắn tàn tật hắn còn lại một mình lần hồi qua ngày trong thế giới ích kỷ mà hắn đã ám ảnh lí thuyết của mình vào đầu quá nhiều sinh linh ngày nọ có một cô bé trong đêm đông sẻ cho hắn mẩu bánh mỳ và một que diêm hắn đốt lên và thấy khuôn mặt mẹ hắn hắn khóc: “mẹ ơi, tại sao ngày xưa mẹ lại bỏ rơi con?” và tim hắn đập cho tôi nơi nhà xác… 02/04/03 TRẺ ĐỜI nhóm lên đi đêm lửa những linh hồn lạnh lẽo về hơ tay ngồi lặng lẽ buồn chua cay ném nỗi đau vào ngọn sáng chơi vơi cho lưỡi lửa kia ri rỉ kể chuyện đời những con thiêu thân nhoằng nhoằng chuyển kiếp lửa liếm đi ảo ảnh phù du những linh hồn từng tự cầm tù những linh hồn cả gan phá ngục những linh hồn sung túc những linh hồn đói meo… lửa không phải nơi ôn khổ kể nghèo chẳng phải chỗ để khuyếch trương thành tích lửa để đúc nỗi đau tuyệt đích gom đớn đau kẻ chết cho sống một con người để sớm ra bên đống tàn tro một sinh linh chào đời bằng im lặng khóc đi em khóc đi em thổi bùng lên mẩu than hồng hấp hối đừng để chuyện đời bưng bít sự hồi sinh tại sao em không tin trong đống lửa có hơi ấm của cô bé bán diêm có trái tim Đankô tí tách em thấy không ngọn lửa có hình đôi mắt rách rách vì không ai vá, em ơi em biết không em là đứa trẻ Cuộc Đời từ hôm nay em phải bắt đầu sống cho ra sống phải biết khóc phải biết cười phải biết yêu thương và phải được thương yêu em khóc đi em cười đi em không cô độc em là con của Con Người 06.09.02 BÂNG QUƠ sẽ có một sự bùng nổ những cơn khủng hoảng tinh thần những sự thăng hoa nhận thức cái Nhân được là cái Nhân sẽ có những cơn lốc xoáy quét đi bụi bặm hồng trần kẻ nào độc ác phải chết như rác cớ gì lòng mãi phân vân? 06.09.02 RƠI khi tôi rơi trên má em lúc tất cả nỗi nõi đau hóa lệ thì trời ơi thượng đế người có còn tim nữa hay không? khi tôi rơi lên đất đai bằng cơ thể hóa mồ hôi tầm tã thì cỏ cây sỏi cằn và hoa lá có cuồng lên khao khát hiến dâng? khi tôi rơi lên vết thương máu tươi thẫm băng bó băng hoại máu thì mai này con cháu có băng tôi? khi tôi rơi lên nước mưa nước sông ngào ngọt và đại dương mặn chát liệu có dịu đi một tị teo cơn khát của nhân gian? khi tôi rơi lên sự hy sinh tôi thấy mình yếu hơn nhiều lần thế những nỗi đau chúng cực kỳ vô kể mà tôi thì tôi biết đấy nhỏ nhoi 20/11/02 RƠI 2 trong giấc ngủ trong đêm nào ai thấy có tiếng chuông thánh thót của linh hồn trên quầng mắt đã hiu hiu khép đã vô tình rực rỡ ánh hoàng hôn… tôi vẫn thấy anh nằm im ở đó không đớn đau mà cũng chẳng yên bình linh hồn anh chỉ một mình anh hiểu khi cười môi trong ấy rất xinh… rồi ngày mai tự nhiên anh tỉnh giấc như người ta đem buôn bán cuộc đời tôi nhặt được một linh hồn thoi thóp mà chẳng ai thừa nhận đã đánh rơi… 2002 KHÔNG CÓ TÊN có mảnh hồn nào không trầy xước đâu em khi bóng tối đã bắt đầu nhân tạo tôi không vạch mặt những điều gian xảo vì có ai dám ngước nhìn đâu phố vắng dần những cánh bồ câu tôi biết chúng sẽ chết trên đường bay đến phương trời khác tôi có đàn nhưng không biết nhạc bồ câu biết bay nhưng không điểm dừng chân tôi không điên và cũng chẳng ngu đần nhưng có thể sẽ… khi ngày ngày bộ não tôi tự tử dần những nơron hiện thực bịt mắt vào vẫn thấy đời đau nhức đua tranh lưu manh ma lanh chiến tranh không phanh! những yêu thương tôi cứ dụm dành mong trời đất mở lòng mà nhận lấy mi là người hay con vật vậy đến nước này sao vẫn cứ dửng dưng 7/4/03 AI CƯỜI MÀ XINH THẾ ai cười mà xinh thế cho lá úa quên tàn trái sầu đương lơ lửng bay lên trời vỡ tan ai cười mà xinh thế mưa đứng sững lưng trời nắng từ đâu bước lại tựa vào mưa bồi hồi ai cười mà xinh thế cho trái đất yên bình đến Đường Tăng cũng gật ừ, xinh thật là xinh ai cười mà xinh thế lão chiến tranh cúi gằm cô bé và cậu bé bước tới trường tung tăng 2000 (trích từ “mầm sống”) RỢN nhịp chập chờn làm méo mó trái tim nơi nỗi buồn đã thành một khối vuông xanh lạnh tôi đã bảo là tôi không có cánh đời bảo “đừng bay nữa” là sao? trong hoang sâu rờn rợn những thét gào tôi tắt tiếng óc run lên bần bật tôi chẳng cần một điều gì sất chỉ hòa bình và tôi sẽ tìm em sống nữa ư? tôi thèm lắm, rất thèm thèm chứng kiến nụ cười không nhào nặn còn quá nhiều vết thương chưa hàn gắn chỉ đứng nhìn tôi cũng đã bị thương tôi lại đi như một kẻ lạc đường dù tôi biết rằng trái tim mình đúng may lúc này tay tôi không có súng bởi biết đâu tôi chĩa nó giữa đầu… khi loài người ngắm thảm sát bồ câu… 9.4.03 CON ĐƯỜNG DÀI con đường dài ô tô xe thồ xe gắn máy và xe không gắn máy trên cột đèn hai con kiến cụng râu leo trên bề ngang như spider man đi cứu rỗi cái dạ dày đứa trẻ sau xe Dream ngủ trong lòng mẹ mặc kệ những hỗn độn phố xá người đàn bà giật mình trước những tiếng còi người đàn ông phiêu lưu trong dòng đời với hai sinh mạng phía sau cô gái trẻ hất hàm bên một hàng hoa quả nói gì đó rồi rồ ga phóng đi người bán rong tiếp tục nhìn ra đâu đâu nếu không nhầm cằm anh ta có một ngàn hai trăm lẻ chín sợi râu ô tất cả những sinh linh chưa về đến nhà một cuộc nổi trôi vắng nụ cười con đường dài quá khiến người đánh mất cảm giác về người… 13.01.03 NGHĨ chẳng có con đường nào một đi không trở lại tôi đi quanh quả đất xoay tròn thời gian không ngừng đi nhưng vẫn luôn tái hiện qua biết bao cuộc đời người lớn, trẻ con… chẳng có tình yêu nào là thuốc độc tôi yêu em và tất cả đàn ông yêu tất cả đàn bà nếu có một cái gì là độc dược thì không phải tình yêu, không phải tôi, không phải em, không phải đàn ông, không phải đàn bà… tôi nghĩ thế, loài người thông cảm nhé tôi là tôi không phải chúng ta chẳng lời nào đã thốt ra có thể trở về vòm họng tôi bật ra điều tôi nghĩ rất dài: tôi mãi mãi không làm hại con người dù thế nào chăng nữa dù tôi đúng hay là tôi sai 06.02.03 LƯỠI HÁI bọn chúng đem treo cổ hòa bình và buộc vào cánh bồ câu những quả bom xám ngoét đời nhiều bụi quá làm lắm người mắt toét: “đánh nhau ấy mà, vẫn thế, có gì đâu…” những đứa trẻ đã chờ yên ấm rất lâu rồi bỗng chết hoặc bi quan thù hận đã hàng vạn năm rồi sao loài người hoài thiển cận cứ để im cho ác thú diễn trò tôi nghe trong những tiếng reo hò có thần chết trà trộn cùng nhảy múa những lưỡi hái vô hình tua tủa cứ sản sinh vùn vụt khắp nhân gian đời thoi thóp trong sự ích kỷ ngập tràn những cố gắng vẫy vùng trong tuyệt vọng tôi vẫn bơi nhưng cứ dần tê cóng... đừng khóc ta lúc chết nếu mi hèn! 10.04.03 NỢ đời đẹp quá nắng còn non đẹp quá sinh linh đau và chết thế nên buồn? mà ơ nhỉ buồn là gì nhỉ? cái ta đang có phải buồn không? thèm được lao động giữa ruộng đồng để quên hết hoang mang về cuộc chiến ô dù quên sự thật còn hiển hiện sao mà đời không ảo hở đời ơi? đến một ngày chiếc lá cuối cùng rơi ta vẫn thấy mình chưa hề giẫy chết ôi cái sức sống hoài mất nết dai dẳng như một món nợ đời ta nợ tia sáng của mặt trời nợ người chết và cả người chưa chết ta nợ hết nợ ơi ta nợ hết ta nợ em một cuộc sống thanh bình một ngày ta bị cái ác tử hình khi sự thật bị lưỡi đời liếm nát mắt quấn vải dựa cột và ta hát một khúc ca chỉ cho riêng em thôi lỡ ngày mai ta mất em rồi ta vui lắm vì em không phải khổ bởi đời ta như kẻ chơi sổ xố được lòng người hoặc mất hết lòng ta chắc gì ta được sống đến lúc già nên đành sống gộp ta muôn đời kiếp còn sống được thì ta còn sống tiếp ai đủ ác tàn để muốn giết ta đây? em là mây là mây nhé là mây ta dịu ngắm cho máu sôi nguội lại để là ta nhỏ nhoi và trẻ dại đời nợ ta chưa trả một chữ người 11.04.03 KHÔNG TÊN 15 biết định nghĩa gì về tự do một con chim được bay nhảy trong lồng? một con cá được vẫy vùng trên cạn? một con người được tha hồ buồn chán? tự do tự do hai tiếng ấy sao mà xa lạ như Đức Chúa bị đóng đinh trên cây thánh giá thoải mái đi lang thang với tâm hồn cao cả? tự do tự do hai tiếng ấy không dành cho những tên hèn nhát mà ta lại là kẻ hoàn toàn như vậy ta có lỗi gì mà chẳng được tự do? thả ta ra đi thả ta khỏi âu lo về tương lai bít bùng lùng nhùng cho ta sống như một tên hành khất bán nỗi buồn cho những kẻ thừa vui hãy mặc cho ta sống thật dửng dưng uống nước lã và ăn nước lã ta chẳng thèm ngửa tay xin ai cả chỉ xin đời hãy thả ta ra 2001 (trích trong phần “tuyệt vọng” của “mầm sống”) RỪNG MẶT TRỜI rừng mặt trời ánh sáng ngấm vào máu lá con hổ vằn nứt ra từ trong đá màn đêm tụ lại thành con báo đen bay xuyên qua thác nước không mảy may gợn ướt thác nước là mái tóc nàng tiên rừng gối đầu lên đỉnh núi hở em? rừng mặt trời gió đưa về đám khỉ bụi đời đàn dơi bay ra tắm nắng sói non nhoẻn cười trong trắng… rừng mặt trời chàng Tác Dăng đã về ở với loài người hít thở không khí nhuốm mùi toan tính gò má chàng đã dần phúng phính biểu hiện sự biếng lười của vật lạ được nuôi trong tủ kính biểu tượng của mẫu người chân chính? chỉ trong một phần trăm ác mộng chàng mới gặp lại tiếng hú mãnh sư ngọt buốt của mình rừng mặt trời lâu lâu muông thú quên Tác Dăng rồi rừng mặt trời muông thú xếp hàng tập thể dục buổi sáng sư tử đứng cạnh thỏ non chẳng nhịn nổi nó bỏ tọt thỏ non vào miệng lặng im lặng im lặng im nhà khỉ ngắm mây trôi nhà cáo nghía lộc chồi thiên hạ dần giải tán có một con chồn hôi? rừng mặt trời đã thuộc về loài người? 2002 (trích trong phần “trong khu vườn của đớn đau” của “mầm sống”) VẼ làm sao vẽ tiếng tim kêu làm sao vẽ lớp rong rêu phủ buồn làm sao vẽ nổi cội nguồn làm sao vẽ mắt chuồn chuồn thấy chi này thơ đang vẽ những gì hay em vẽ nỗi lầm lì nơi tôi vẽ mơ đêm đã chết rồi nụ cười em vẽ lộc chồi ban mai tôi hoang mang vẽ ngày dài: khói lìa miệng chén trà nhài ươm hương tôi lang thang vẽ con đường: người vô hình mãi soi gương tìm mình tôi cô độc vẽ mối tình: dở dang mãi một khuôn hình tinh khôi tôi khao khát vẽ bờ môi: một dòng sông cạn nắng nôi ngập tràn tôi mê man vẽ bầy đàn: loài ong đôi cánh sắp tàn rướn bay bàn tay tôi vẽ bàn tay dò tìm nhịp đập một ngày yên vui ngậm ngùi tôi vẽ ngậm ngùi vẽ xong tôi lại lặng chùi mong manh… … tĩnh tâm tôi vẽ lòng lành bỗng dưng muốn xé tan tành hư vô dịu đi vẽ mảnh mặt hồ xoay nghiêng nước gẫy xô bồ trong tâm buồn rơi lún phím dương cầm bức tranh nhân loại âm thầm vẽ tôi… 12.04.03 KHÔNG TÊN 16 tôi muốn trốn chạy vào thế giới thoát khỏi nỗi buồn đơn độc đầy tim không biết nữa khi bước ra tôi đã sợ run người tôi quay lại lặng im ừ thế giới cũng không ghê như thế nhưng cũng gần như thế đấy, phải không? tôi thấy cuộc đời hời hợt quá thờ ơ như lá thả trôi sông tôi thấy cuộc đời vời vợi quá như cợt đùa những kẻ sợ độ cao và cả những trái tim quả cảm cũng lắm khi lộn cổ ngã nhào tôi thấy chuyện buồn-buồn chẳng hết cả chuyện buồn trong cách kiếm niềm vui và tôi thấy người tốt sao ít quá hay người ta bị người xấu dập vùi? tôi vẫn biết bi quan là không tốt nhưng thực lòng tôi thấy thế, làm sao? tôi chẳng thể lạc quan hơn một chút chả ai bảo tôi: đừng như thế nữa nào… 2001 (trích trong phần “tuyệt vọng” của “mầm sống”) NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG ANH người phụ nữ trong anh bảo anh không được làm điều ác người phụ nữ trong anh đôi khi cho phép anh lười nhác người phụ nữ trong anh dạy anh đau vì nỗi đau người khác người phụ nữ trong anh đẽo trái tim thành hình mộc mạc nhưng người phụ nữ ấy chỉ đến khi anh ngắm em khi anh nâng niu nỗi nhớ và uống vào để dứt cơn hoảng sợ còn những khi khác thằng đàn ông trong anh hung hăng và tệ bạc nhưng anh biết mình phải nuôi dưỡng bóng hình trong trẻo và mơ hồ ấy vì một ngày nào đó người phụ nữ trong anh sẽ hóa thân vào em 2002 trích trong phần "tôi vô tình" của "mầm sống" THẢN Nắng, ánh đèn, gió mùa thu và quạt trần Tôi chẳng thấy gì mâu thuẫn cả Tạo vật hoà quyện buồn trong bầu không khí có em Khi chuông reo Tôi tạm gấp lại cây cầu ánh mắt và hoà tan ra hư vô Ở nơi ấy Có những bàn chân há hốc trong sa mạc Những đứa trẻ ôm đầu trong bóng tối Những con ếch vô vọng trầy trượt trên thành giếng trơn nhẫy nước bọt và mồ hôi và cả máu Chúng rướn nhảy hoài mà những kẻ trên miệng giếng cứ ngắm bầu trời và ngân nga: "Ếch ngồi đáy giếng-Coi trời bằng vung" Những tiếng thì thầm ấy bị phun vào vòm giếng và cộng hưởng thành tiếng nổ của bom nguyên tử Khiến đôi lúc tôi nghĩ mình là một con ếch bị điên Trong hư vô có những cơn mưa Trong cơn mưa có những hạt vờ vô tình rơi xuống giếng để tránh dèm pha Lẳng lặng tan mình trong tối tăm sâu hút Những hạt mưa mang xuống tiếng ếch ran ruộng đồng Tiếng tự do của chim thú sổ lồng Và mở ra những file âm nhạc du dương, gầm gào nén trong hỗn mang Khi những giọt mưa rơi trong não tôi Tôi thấy hình hài một con ếch bám mưa leo lên khí quyển Bầu khí quyển mà nó xứng đáng được hưởng Ừ, đấy là hư vô? ừ, đấy là ảo tưởng? Thế nhưng khoảng cách giữa hư vô và sự thực phũ phàng họa chăng chỉ là trò tung đồng xu may rủi mà thôi Rồi người ta sẽ rơi xuống giếng và hiểu ra kiếp ếch Sẽ rú kinh hoàng khi thấy bàn chân mình chịt chằng nứt nẻ khát khao hớp nước dù chỉ là nước lã xanh suông Sẽ thét lên khi thấy con mình là một đứa trẻ ôm đầu cho não khỏi trào ra trong đêm đen Cuộc sống của tôi là đồng xu hai mặt hư vô và thực tại Tôi giấu nó trong tay và không tung hê bừa bãi Dẫu có khi tôi chẳng là tôi bỗng chơi một trò đùa tàn độc với chính mình: Tôi bảo một mặt: Tôi căm thù tôi! Tôi bảo mặt kia: Tôi tôn thờ tôi! Rồi tung đồng xu lên và đẩy không gian lún mãi để nó không rơi xuống Và khi chạm đến giới hạn của sự tận cùng tôi lại chộp nó và giấu trong lòng bàn tay run bần bật vì thích thú trong khiếp hãi: Nếu tôi chộp trượt thì sao? Những sinh linh cảm xúc ấy vô hình hằn trên mặt của làn da Trong hư vô, da và tôi muôn mặt nên không có mặt Ừ, đấy là hư vô? Tôi sống với hư vô khi không có em và không có ai Và khi nỗi nhớ về em và nhân gian không thuộc về bản chất Tôi sống với hư vô khi chưa áp cả thân mình xuống đất Khi chưa mỉm cười bước đi trong lửa Khi chưa trầm mình trong nước mùa thu Khi hư vô là cái gì hư vô Tôi lửng lơ Giờ tôi lại trở về thế giới em Giấu đôi mắt rươm rướm máu vào vành tai nhạt hồng thiếu máu Và thảnh thơi Và sống Chẳng oán trách điều gì 08.10.02 HOANG MANG cảm hứng nào chẳng trở lại tay thơ vẫn vơi và nỗi nhớ vẫn đầy ta chẳng biết ta đang yêu ai cả im lìm như chiếc lá treo cây trời xanh vẫn ứ màu vô vọng chim vẫn bay cho cánh hao gầy mưa bóng tối nhân gian mờ mịt ta là sợi én trong mây dòng chớp lửa thiêu ta rực rỡ rồi hơi sương dập ta tắt ngấm ngầm tiếng chồi vỡ gợi nỗi đau giằng xé cơn mưa khẽ thế mà thâm cho cả những ngôn từ đang rệu rã rớt chỏng trơ lên trang giấy khô quằn thử rưới xuống một dòng lã chã vỡ thành nguồn ngập ngụa sóng băn khoăn 2001 (trích trong phần “hoang mang” của “mầm sống”) CHỢ ĐỚN ĐAU những nỗi đau từ tốn lại qua không cãi vã không thù hận im lìm cho nhận trong tiếc quang quác của gà vịt những con vật định nghĩa: đau là phải rống lên ở đây người ta không nhận ra nhau bằng những cái tên khi nhớ khi thương người ta cầm tay nhau lâu hơn một chút trong những khoảnh khắc ấy nỗi đau mất hút dường như đây là mảnh không gian con người góp chung những niềm thương cảm người ta sẽ chẳng còn hít vào những gì hôi hám khi thở ra thật khẽ thật êm chợ kéo dài xuyên suốt màn đêm không ngủ được tôi cũng đi vào chợ chia sớt với mọi người nỗi nhớ và mắt ai cũng ướt ướt trầm ngâm chúng tôi là những sinh vật lặng câm mỉm cười với nhau bằng ánh mắt khi đều biết tạo hóa là khe khắt chẳng ai làm ai đớn đau thêm 2002 (trích trong phần “trong khu vườn của đớn đau” của “mầm sống”) MÙA DỊU gió dịu cười òa trong vòm cây con ve xớn xác tấm thân gầy nỉ non khẽ cất lời ca cuối rớt như chiếc lá mùa thu bay thiu thiu nắng ngủ trong bàn tay tan tan theo những giấc mơ ngày nắng cũng dịu dàng như là gió gió cũng dịu dàng như là mây và mây dịu dàng như ai đây nước mắt bên tôi vơi lại đầy ngỡ ngàng tôi hỏi: sao em khóc? nhoẻn cười em nhấm ngón tay… 2000-2002 (trích trong phần “dịu” của “mầm sống”) Xếp Gốm tôi không tài nào ngủ được không có cái mệt nhoài của người lao động không có sự vô lo của đứa trẻ được phép vô lo tôi ngồi khoanh chân xếp gốm vào hộp các-tông những hình thể tròn trịa hoặc méo mó một cách hoàn hảo với lớp men chau chuốt hoặc hoang dã một cách bí ẩn (dù được sản xuất hàng loạt theo đơn đặt hàng) đen xanh nâu trắng và màu cánh gián như một đôi mắt thâm quầng chứa hình ảnh một con dế mèn xoè bay vụt khỏi tán cây trong một đêm mây xám chỉ có trăng và xao xác sao một chiếc hộp các-tông không nhỏ không to chứa hơn một chục sinh linh gốm nằm im sự tĩnh tại bình thản và nhẫn nhục một sự an phận có hồn không vô tâm loài gốm đè lên nhau bằng những cạnh xương xẩu hoặc sự thon lẳn hoặc những điểm gá hờ chênh vênh tôi rút gốm ra chậm rãi từng chiếc như trò rút que thủa trẻ thơ xa xôi nào nhưng những chiếc que bé bỏng khi rút trượt sẽ không biết vỡ sẽ không bật lên một tiếng... choang! như não con chim trong hốc thảng thốt tiếng trái cây đập mặt vào đất từ hun hút độ cao choang! sự vỡ toang của màn đêm rồi tức khắc tự gắn lại chỉ còn những giấc nồng bị dội nước vô vọng hong khô choang! nó không giống tiếng còi ô tô một con vật thô kệch xuất hiện theo giờ bị khuất phục trước sự nhàm chán và chai lì của phản ứng: "biết rồi khổ lắm nói mãi!" choang! nó không phải tiếng mèo tru tréo rồi khóc nức không phải tiếng chó cằn nhằn rồi thở dài không phải tiếng mưa rào đục mái tôn không phải tiếng trái tim thuỷ tinh vỡ trong khoảnh khắc đầu tiên trao một nụ hôn choang! tiếng kêu vĩnh biệt hay tiếng kêu xé vỏ của gốm? không! tôi chưa từng để gốm vỡ vì tôn trọng sự đêm với vỏ bọc yên bình nhưng tiếng choang! ám ảnh trí tưởng tượng như đứa trẻ mồ côi khát thèm tiếng mẹ ơi! tôi bế gốm ra với một trạng thái tinh thần đã tràn qua ngưỡng ngái ngủ những đứa trẻ gốm bát nháo tị nạn trên sàn lãnh lẽo và chiếc hộp rỗng không tôi hài lòng như lập được kỳ công... rồi chợt cảm thấy mọi sự rời rạc và dang dở khủng khiếp sự hỗn độn hoang mang sau khi thoát khỏi cái trật tự vô sự như đám trẻ lần đầu tiên đi học nghe chuông reo ùa ra trước cổng trường mà bố mẹ vẫn chưa hề đến... tôi như một kẻ ngờ nghệch chơi lêgô thử ráp một kiến trúc gốm mới một chiếc hai chiếc ba bốn chiếc không gian hẹp dần... rồi chợt nhận ra gốm dày phải đặt bên dưới gốm mỏng nương bên trên gốm nhỏ ken vào giữa gốm lớn đỡ hai bên bế ra lắp lại năm chiếc sáu chiếc bảy tám chiếc như bài thơ đếm hoa trong phim Lưu Dung những chiếc gốm lẳng thẳng những chiếc gốm gù gờ những chiếc gốm bụng lép những chiếc gốm bụng mang dạ chửa hay bụng bia? chín chiếc mười chiếc mười một chiếc đơn giản chỉ là một sự chồng chất lẫn lộn chiếc thùng ứ đầy mà vẫn lẻ loi dăm chiếc gốm tôi vụng về không khác một kẻ xé nát tình thơ rồi lúi húi ghép lại hộp gốm kia bàn tay từng trải và khéo léo nào đã tạo nên? phải chăng thùng gốm kia như hạnh phúc loài người bị dỡ ra để mưu cầu những gì nhiều hơn thế trong những bàn tay lóng ngóng hạnh phúc san đều bỗng hoá bon chen? phải chăng thùng gốm kia như cuộc sống con người sẽ vô nghĩa nếu không tự tìm và định nghĩa? phải chăng thùng gốm kia không nghĩa gì ngoài cái tên thùng gốm chỉ để tôi hiểu ra ý nghĩa của sự nâng niu? thùng gốm kia đổi lấy một đêm đáng lắm! -tháng 08 năm 02- Nguyễn Thế Hoàng Linh

Bài gốc đăng tại: gio-o.com

Xem thêm tác phẩm khác →