Tay cô phết những vệt màu tưởng tượng
Lên lưng anh trong trong bóng tối huy hoàng
Da thịt là bức tranh cảm xúc
Sớm phai màu sau những ánh hào quang
Và những chữ từng được in lên não
Những âm thanh, mùi vị, những ước mong
Cũng nhòa nhạt, tả tơi sau cơn bão
Của thông tin, hàng hóa, loạn hướng lòng
Nhưng nuối tiếc là điều xa xỉ nhất
Con người giờ còn mỗi phía trước thôi
Trí não ta đã trở thành con rối
Với chùm dây nơi ngón fakebook rồi :"D
9.5.14