Buổi chiều đến, anh đã thành dĩ vãng
Dĩ vãng trôi, cùng lúc, tất nhiên rồi
Ta vừa sống vừa trôi cùng dĩ vãng
Trên những miền vũ trụ khác mà thôi
Mỗi vũ trụ được đan xen bởi những
Những gì con vũ trụ đó hút vào
Em không bị hút vào anh hả
Hai chúng mình, hai vũ trụ chứ sao
Buổi chiều đến, anh mong, mai chiều đến
Nếu như mai chiều không đến với mình
Thì cũng được, nói ra nghe lại sến
Nhưng đừng buồn, nên khóc, nhé em xinh