Chiều nay em có mùa đông
Còn anh thì có tầng không một mình
Con em đã biết xếp hình
Con anh đã biết phê bình thơ ca
Chiều nay em có làn da
Rồi em sẽ chỉ còn là bộ xương
Đó là quy luật bình thường
Như là hộp sữa, cân đường vậy thôi
Chiều nay mọi thứ đều trôi
Cả người ngồi đó không thôi trôi đều
Lá rơi một chiếc nhẹ hều
Lá theo chiếc lá đầu têu, rơi hoài
Chiều nay em có lạc loài
Thì anh cũng thế, tiếc hoài đám đông
Tại sao lúc đó mình không
Ở lâu hơn chút, bốc đồng với nhau
Tiệc tàn, lẻ bước, chẵn đau
Chúng ta cứ nghĩ về nhau như là
Đàn ông với lại đàn bà
Nghĩ về nhau, nghĩ đi mà, nghĩ đi
Tại sao em nghĩ chậm rì
Ăn-dây-mơ hả, giấu gì nữa em
Mắt anh giờ đã kèm nhèm
Những ai quên lãng không thèm chấp đâu