định mệnh tặng cái chết tự do cho những ai không làm nô lệ nó
cơn mưa rào dìm buổi trưa xuống
và khi mưa chớm tạnh
buổi chiều nổi lên
anh nhớ em nhớ kem nhớ trận bóng với Zidane chưa được đá
như nhớ tuổi thơ nhớ cái chết của mình
những nỗi nhớ bằng nhau
bằng vô tận
vô tận bằng hơi nước bay lên
viết thành tên em
thành nét vẽ của em
thành mùi thơm hơi thở của em
thành nước mắt của em nằm ngủ
trong đôi môi giá lạnh của anh
khi cửa sổ bừng mở
cây ngoài vườn trổ đầy lục bát, thơ năm thơ sáu chữ thơ không thể loại thơ gì gì thơ dại
cho anh chợt thấy
mỗi bông hoa
mỗi sinh linh
là một cấu trúc thơ
anh không hiểu nổi tại sao
độc tài đọc thơ hay như vầy mà không rung cảm
hay anh đã trót gọi họ là độc tài và họ tình cờ thú nhận
hay tuổi thơ mất thơ của họ trong lồng của những độc tài khác
âm thầm nuôi một thú hận thù
anh không hiểu nổi tại sao
tiếng mưa tan cũng làm anh hạnh phúc
19.04.06