buồn cho những cái tinh khôi mất dần
buồn cho số kiếp phân vân
buồn cho tay héo bàn chân mỏi nhừ
buồn cho cái gật cái ừ
buồn cho cả cái lừ đừ sẻ chia
buồn cho thế giới bên kia
bị hun vàng mã đầm đìa mặt mo
tưởng là chết hết phải lo
ai dè tiền nhỏ tiền to vẫn còn
những con quỷ những quỷ con
đút Diêm Vương lại được lòn nhân gian
trên trời Thượng Đế vô can
vén mây ngắm ngó người san sát người
đôi khi nhe nhởn răng cười
buồn cho cái sự đười ươi trá hình
buồn cho vô vọng hy sinh
buồn cho tình thật là tình đáng thương
buồn cho trong trắng con đường
nơi nao cũng vấp khôn lường mưu mô
buồn cho hạt lúa hạt ngô
khoác lên toàn thứ kệch thô khác mùi
buồn cho cái nỗi vờ vui
khi cam làm phận chó chui gậm giường
buồn cho những lúc soi gương
thấy mình nhiều lúc khói sương hơn mình
buồn cho cái sự rập rình
lẩn trong im lặng phê bình ngợi ca
buồn vì ta trót là ta
người và thần thánh quỷ ma lách luồn
buồn cho những cội những nguồn
buồn cho cả cái sự buồn đang rơi?
16.02.03
...em có thấy trái tim đời không
mong manh như hoa giữa cơn giông...