Cảm ơn bạn doanminhhang17681, nhất là cảm ơn đã mua sách giúp tôi không chết đói
Chào bạn loveaubul,
Cảm ơn bạn đã chia sẻ. Nhưng đọc mà dễ sợ vậy sao, tôi tưởng chỉ có viết là dễ sợ. Bạn đọc thì cứ đọc thôi, nhưng đừng làm tổn thương bản thân mình nhé, kẻo tôi lại không dám viết cái gì nữa. Mình viết mong muốn giảm bớt bể khổ mà lại gây ra khổ thì khéo lại phải quay về với vô ngôn.
Ngoài đời thì hầu như tôi không định nghĩa mình là thiên tài. Trên mạng thì bên ngoài các tác phẩm (thơ, bài luận, truyện ngắn) tôi khen mình là thiên tài chừng chục lần. Lâu rồi tôi cũng không có nhu cầu khen mình (thực ra là một thái độ dám chiến đấu) nữa. Không hẳn là "tôi chỉ viết cho tôi" và không hẳn là "không phải để người khác tán tụng đâu", tôi nghĩ tôi không phải là người thực dụng nhưng cũng có phần nào là người thực tế, theo cách của tôi
Về cuốn tiểu thuyết "Chuyện của thiên tài" và khá nhiều từ "thiên tài" trong đó, có lẽ tôi sẽ đưa ra một trong những chiếc chìa khóa để mở một trong những cánh cửa nào đó của nó trong một bài phỏng vấn có thể sắp đăng.
(hết 1 phút cho quảng cáo)
Bởi vì khi viết, bạn "đang vội" nên tôi thấy điều vướng bận của bạn về "sự tự khẳng định thiên tài có nguy cơ dẫn đến sự giới hạn mình" có một sự mâu thuẫn, không phải là sự mâu thuẫn tất yếu. Đọc lại là bạn thấy ngay.
Chúc bạn bình an
-----------------------------------
Định post lên một bài thơ mà tìm mãi không thấy cái chìa khoá tủ, khuya lục đục lại phiền người khác, thôi vậy .