Vân và bức tranh
dòng đời đâu có trong veo
mấy ai mà sống được theo ý mình
anh thèm sống rất vô hình
sau khi trái đất hòa bình ấm no
nhưng điều ấy chẳng ai cho
nên mang mãi nỗi buồn lo hữu hình
có lúc cần em lung linh
có khi lại thấy một mình hay hơn
anh cần nửa nỗi cô đơn
để làm đẹp nỗi biết ơn em là
không phải muốn nàng lìa xa
dành thời gian sáng tạo ca ngợi nàng
chỉ vì anh biết: vội vàng
sinh ra mà đã lang thang lầm lì
ra đời thì chưa biết đi
mà người ta dậy mấy khi đúng nào
anh lạnh để em khát khao
tự tìm ra lối đi vào tim anh
khi ấy dòng đời lưu manh
chúng mình vẫn biết trong lành trôi theo
16.09.05