Con người mang trong mình bao nỗi sợ
Vì nhỏ xíu, yếu ớt hơn bao loài
Và trong đó, có những loài ăn thịt
Con người bao lần khóc thút thít
Vì bị ăn mất bao người thân
Khi đêm xuống bao loài thú hú
Vì mất đi hơi ấm, kẻ đỡ đần
Con người sống trong thiên nhiên vậy đó
Ăn, bị ăn và ca hát, đau buồn
Một hôm bỗng cưa rừng xây thành phố
Làm muôn loài bao nước mắt rơi tuôn