hoa giấy nằm như xác pháo
buổi tối ve rinh rả kêu
chạy với chấn thương mắt cá
vừa đau vừa mệt vãi lều
mặc kệ cơn đau cuồng chạy
bóng đêm bám riết riệt riền
và chắn những luồng tươi sáng
làm sao không thể không điên
cô nàng có gì gì đó
mà ngày xưa ta thầm yêu
liệu còn thơ khờ như trước
khi hoa giấy lại rơi nhiều
dừng lại cho đêm ập kín
nuốt ta vào mãi vô hình
đã bao giờ em bất chợt
mong ta như một hồi sinh
12.06.04