Những câu chữ sẽ về đâu
Về đầu độc giả để hầu như quên
Câu chữ làm nên tuổi tên
Tuổi tên chỉ để đặt trên nấm mồ
Ngày xưa tôi viết vì cô
Rồi tôi chỉ viết vì rồ với hâm
Độc giả theo dõi âm thầm
Để xem bệnh án thăng trầm ra sao
Những lần viết trong chiêm bao
Là tôi tiếc nhất câu nào cũng hay
Lại thêm dàn nhạc rộn bay
Còn khi tỉnh giấc hồn này trống trơn
Càng ngày càng trống rỗng hơn
Tôi than thở vẻ cô đơn mỹ miều
Độc giả lườm nguýt chỉ điêu
Lườm tôi cũng chỉ vì yêu quá mà