thẩn thơ thơ thẩn
ngập giữa hoàng hôn
nơi mà cô ấy
cướp đi tâm hồn
ta cười im lặng
mí mắt mờ sương
chiều vàng xơ xác
lang thang cuối đường
ta nhìn lão gió
gù quét ánh dương
từng tia tung tóe
rơi như hạt cườm
ta lang thang nhặt
xâu chuỗi chơi vơi
chợt tay ta lỡ
buông lơi buông lơi
ta nghe tiếng vỡ
giòn tan đất trời
trái tim ta đó
sao ta lại cười?
1999
linh