Chiều mưa xuống thật nhẹ nhàng
Bấm chuông xong thấy mẹ nàng đi ra
Em nó phải ôn thi nha
Bác cho cháu gặp đi mà bác ơi
Tôi về như kẻ lạc thời
Bước vào quán vắng nhạc chơi não nề
Tự tay béo má hão nhề
Giọt cà phê với bão về tối thui
Chắc là tôi hết lối rùi
Trong lòng chỉ có mỗi mùi bi quan
Đường về chẳng thấy gì toàn
Cành cây gẫy giống Minoan công thành
Hôm sau tôi thấy không đành
Nghĩ ra nhờ một ông anh shipper
Bắt em xuống ký kịp giờ
Em đồ ngủ mắt díp hờ bước ra
Anh làm vậy cũng được à
Thấy tôi em mắng nước sa xuống rồi
Từ hôm đó chỉ uống thôi
Thả thân như chiếc xuồng trôi trong cồn
Ban đầu tôi chỉ mong hôn
Bây giờ tôi chỉ lòng chôn bóng hình
Tâm hồn như bị đóng đinh
Còn thương tích ở trong kinh hơn nhiều
Nhưng tôi vẫn biết ơn chiều
Cho mưa xuống dịu cơn yêu đốt lòng
Bao giờ em được hốt xong
Tôi băn khoăn nốt một dòng nữa thôi