Chỗ mũi tên chỉ là tôi hồi 14, 15 tuổi.
Nhà tôi lúc đó ở Vũ Trọng Phụng. Đây có thể gọi là thời kỳ Parkour dù lúc đó tôi chưa biết bộ môn này. Vì tôi có thể leo trèo quanh bên trái và mặt trước nhà từ bên ngoài, cầu thang nhảy 1 bước là qua, 2 bước là lên, nhảy từ 4m xuống tiếp sàn đá hoa nhẹ nhàng.
Trên đường ít khi tôi có thể di chuyển bình thường mà lúc nào cũng có xu hướng chạy thật nhanh hoặc bật qua các khoảng cách vỉa hè.
Bể trữ nước ở trên tầng thượng có một mái vát, đó là chỗ tôi hay ngồi hoặc nằm.
Đây là chỗ tôi viết bài hát đầu tiên với giai điệu tự bật ra:
Trăng thu trên trời hạ
Trăng thu trên trời hạ
Lướt bên vườn xem hoa
Có ai đang đếm lá
Đếm nhầm bóng trăng qua
Ngắt một bông hoa sứ
Cài vào ánh trăng trong
Ngất ngây hương thơm ngát
Lao xao nơi đáy lòng
Có một chú ve con
Giật mình nghe trăng động
Cất lời ca vui sống
Ô kìa, trăng đứng trông
Bỗng nổi cơn gió nhẹ
Lăn tăn mây bần thần
Dáng trăng chao lấp loáng
Nghiêng cả dòng sông Ngân
Có phải mây là sóng
Sao trời tung bọt say
Gió vi vu tiếng sáo
Cánh diều mơ ước bay
Trăng ơi trăng đừng lặn
Ta còn ngắm trăng mà
Trăng ơi xin mãi sáng
Xinh như là người ta
17.7.1997
Nếu đọc lời đề từ trong Ra vườn nhặt nắng 3.0 thì bạn có thể thấy tôi bị sợ độ cao từ bé và không ngừng tìm cách vượt qua nỗi sợ này.
Đã từ lâu trong sinh hoạt hàng ngày tôi không còn nỗi sợ này nhưng đến bây giờ, thi thoảng trong giấc mơ nó vẫn xuất hiện một cách buồn cười, vô lí.
Điều này cho thấy nhiều nỗi sợ có thể tồn tại mãi trong vô thức, tiềm thức dù người ta đã vượt qua bằng ý thức.
Và nó cũng cho thấy dù có những nỗi sợ không thay đổi được toàn bộ nhưng ít nhất, bạn có thể điều chỉnh nó ở mặt ý thức, qua rèn luyện.
Phát triển tư tưởng, ý thức và chăm chỉ rèn luyện có thể thay đổi bản thân là vì vậy.