Chổi xuân
Giao thừa điểm canh
Mùa xuân, mùa xuân
Tiếng hát nào vội lắm
Cất lên trên môi chị lao công quét đường dọn ma... quét đường
Vào đây, vào đây
Cái lem nhọ nào nhơ
Chúng sinh theo chân người độ thương dẫn đường
Mùa xuân là vui đến vô chừng
Kẹo thơm, vỏ chai múa giữa đường
Chổi tre la liếm sau tiếng bước chân vội qua
Ngày xuân tìm vui với lao động
Ngả nghiêng chổi khoe dáng thon gọn
Nhà tầng say nắng quay tít cười rất xuân
Chổi tre ngày xưa ít lam làm
Chiều xuân dựa lưng ngắm phố nghèo...
Đời nhiều đổi thay sau tiếng chuông bình minh
Kìa, bàn tay cô lay lay, chổi ơi mùa xuân!
Đến rồi chổi ơi
Mùa xuân, mùa xuân
Hót đi lộc ngày xuân
Hót đi em mai, đào ngẩn ngơ giữa đường
Chổi tre chuyên cần
===========
Ở đây, chị lao công được tác giả ví như "Phật của rác, đưa rác về cõi hư vô": "Chúng sinh theo chân người độ thương dẫn đường". Một ý tưởng xuất sắc, cô đặc, mở toang cách cửa tiếp cận bài hát như thả người nghe biết khâm phục ý tưởng lớn và biết cởi mở vào ánh sáng tươi vui. Ý tưởng đó xuất phát từ câu hỏi của tác giả: "Nếu không có những chị lao công, rác sẽ đi về đâu, thế giới này sẽ ra sao". Tiểu tự sự mà lớn không kém đại tự sự.