← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 30 tháng 12, 2005
- Chuyện có gì đáng buồn thế đâu hở Thanh. Nó phải xảy ra như nó sẽ xảy ra thôi.
- Chuyện có gì đáng buồn thế đâu hở Thanh. Nó phải xảy ra như nó sẽ xảy ra thôi. Vì người ta tạo điều kiện cho nó xảy ra. - Nhưng tại sao người ta có thể bán đứng niềm tin của cả dân tộc? Trong khi họ cũng được thưởng rất nhiều so với các nữ cầu thủ và các môn thể thao khác. Mà cái họ đạt được cũng chỉ là một huy chương bạc. - Tôi không hiểu thuật ngữ ?oniềm tin của cả dân tộc? của em. Với tôi, chỉ có đá dở và đá hay, lòng nhiệt tình và sự lười biếng. Em biết đấy, tôi đã từng xem nhiều trận bóng ở nước tôi và các trận đội tuyển nước tôi thi đấu, nhìn vào các cá nhân được sùng bái ở đất nước em, tôi chỉ thấy sự tự mãn và thỏa hiệp của kẻ không có khát khao đẳng cấp. Mà họ cũng được xem như tôi đấy chứ. Tôi chỉ thấy tiếc cho những con người khao khát, cần mẫn và nhiệt tình cống hiến phải chịu chung số phận. Tôi thấy buồn cười những người quá yêu, quá tin vào điều không đáng yêu đáng tin, đã hưởng hạnh phúc trong ảo tưởng, đã ào ra đường ăn mừng cả những trận cầu dở tệ mà về sau họ mới biết là do bán độ; rồi lại than trách khi nó sụp đổ một cách tất yếu, rồi lại nhân danh ?odân tộc? để phán xét. Trong khi, cũng có nhiều người trong dân tộc của em không thích xem bóng đá, không thích xem bóng đá Việt Nam hoặc không đủ ăn để xem bóng đá. Tôi không hiểu họ xem bóng đá vì nó hay hay vì có một đám đông cùng xem, vui chiến thắng vì nó đẹp hay vì nhờ nó mà có một đám đông cùng vui. Họ có quyền chọn lựa xem và vui theo nhiều cách, nhưng đã chọn xem chọn vui một cách ngoài bóng đá như thế, sao họ lại nhân danh bóng đá để phẫn nộ như thể nạn nhân của kẻ phản bội một tình yêu đẹp. - ... (còn)

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →