Chuyện mối duyên
hai người nọ có mối duyên
nhưng duyên nằm ở chiếc thuyền ngoài khơi
chao trong sóng gió tơi bời
lão ngư dân đã rã rời chân tay
dù không biết mối duyên này
tình cờ cũng muốn về ngay đất liền
mà nằm ngơi nghỉ triền miên
nhậu rồi lại ngủ như tiên độn đần
thế là lại cố tay chân
kéo, ghì, tát, vặn...
căng gân con thuyền
lão và thuyền cũng có duyên
song kiếm hợp bích đi xuyên bão bùng
tìm về khoảng biển bao dung
xa xa mối lái chờ cung cấp hàng
rất nhanh nhẩu một chị chàng
chọn con cá bự hai mang phập phồng
nghĩ thế nào rồi lại không
mua con cá nữa nguẩy mông đi về
một cô em mái tóc thề
mua khi cá đã bỏ bê thở rồi
định dìm giá rồi lại thôi
khi ông lão bảo nhanh tôi còn về
người mua người bán hả hê
cá thì chẳng biết mô tê
biết rồi
vừa bảo hết thở đấy thôi
à, tôi xin lỗi
tại tôi quên mà
bạn không nên trách người già
hay quên với lại lâu la, dài dòng
sau khi mổ bụng cá xong
cô buồn chẳng thấy bên trong có gì
thế mà thiên hạ xầm xì
cá to trong bụng nhiều khi có vàng
nếu là tôi sẽ lang thang
tay ôm cá nghĩ mênh mang bao điều
có vàng thì sẽ mua diều
thả cho rợp biển cho chiều nở hoa
còn cô chỉ nghĩ qua loa
rồi đem nấu nướng sáng lòa bếp than
cô vui còn tôi bất an
mối duyên sẽ hiện ở màn nào đây
nếu như ở trong dạ dầy
của con cá chẳng có cây vàng nào
hoặc đồ inox, thạch cao
hoặc gì gì đó miễn sao dẫn đường
cho nàng đến gặp tình nương
à, tình lang chứ thì phương cách nào
khiến cho con cá ngọt ngào
chị kia không lấy rơi vào tay cô
tạo nên khác biệt điên rồ
thiện tai, thiện mắt, ô hô cách nào
nếu tôi phải thế chỗ vào
thì tôi cũng chẳng làm sao gặp nàng
dù nàng chấp nhận tình lang
xấu trai, nói lặp, gặp nàng làm sao
bài thơ không có cửa vào
vừng ơi... cũng chẳng thể nào mở
ơ
phải chăng là vậy, nãy giờ
bài thơ bạn đọc lờ mờ hiện ra
ở trong bụng cá ba sa
nàng yêu thơ đó tức là yêu tôi
nhưng nàng đã rán cá rồi
chẳng ai rán cá lúc ngồi đọc thơ
em, em, em...
thế nãy giờ
sao không đảo cá
còn giơ tay gì
bỏ qua giả thuyết này đi
dõi theo cô gái đang xi con tè
dỗ dành con bé khóc nhè
bố về sẽ mớm cá mè cho ăn
chỗ này không nên lăn tăn
cho dù người bố sẽ nhằn ba sa
mớm con nhưng bởi vì là
bé quen gọi mẹ, gọi ba chưa rành
gọi cá mè bé học nhanh
gọi ba sa bé mồm đành bó tay
mè, mè, mè
giỏi chưa này
anh xem con nó...
lại say rồi à
say là chuyện của người ta
ba chào bé, bé chào ba chưa nào
lại vờ nịnh nọt, ối dào
lúc chuồn đi nhậu có chào nó đâu
lần này đâu phải lần đầu
mà em vẫn cứ lầu bầu điếc tai
cùn vừa thôi chứ anh giai
tắm đi còn chén véo tai bây giờ
ừ, thơm điếc mũi, hờ hờ
dù mùi thơm chẳng, hơ hơ, lầu bầu
người chồng cười vểnh cả râu
còn cô em nọ cũng âu yếm nhìn
nhủ thầm quê kệch đúng in
mà sao lại rất xì tin ngôn từ
mà càng chiều lại càng hư
mà hư lại thích bỏ xừ mới đau
[đoạn này kiểm duyệt]
hôm sau
người chồng ăn cá bị đau bụng
rồi
thôi không đau nữa
còn tôi
bị đau bụng bởi đã ngồi quá lâu
nói ra bạn chẳng thương đâu
nên không nói nữa tiếp câu chuyện nào
không đau nữa tức là sao
chết không đau nữa
lẽ nào chàng ta...
quá yêu chuyện Táo Quân mà
học đòi cưỡi cá ba sa về trời
trời thương người vợ nên mời
Ngưu Lang xuống để làm vơi nỗi buồn
Ngưu Lang sung sướng đi luôn
tình yêu Chức Nữ dập khuôn lắm rồi
yêu theo miệng thế gian thôi
cả hai níu kéo cái tôi nản dần
Chức Nữ chắc chẳng tủi thân
nhưng mà dư luận sẽ vần cả hai
nên chàng vờ vĩnh thở dài
lau dòng nước mắt nặng vai mệnh trời
đứa nào bàn tán dở hơi
trời cho sét đánh biết bơi luôn này
cơ duyên nghe có vẻ hay
nhưng không xảy đến
còn ngày Vu Lan
cơn đau bụng cũng đã tan
như là cơn bão đã han gỉ rồi
sau khi khen cá hết lời
chàng dò địa chỉ đến chơi ông già
ông già vẫn đang la đà
gặp tay bợm khác gật gà cà kê
thì tôi chẳng lí do giề
mà không lải nhải, lề mề góp vui
chuyện trò cho đến tối thui
quanh căn lều nhỏ dậy mùi mực
nhưng
cuộc vui cũng đến lúc dừng
khi người chồng đỏ tưng bừng nhận ra
ông già đánh cá chính là
một ông già
chẳng phải cha của chàng
mà sao răn dạy vãi hàng
tao phê bình kiểu lang thang của mày
phải ra biển giống tao này
nhưng con say sóng
mẹ mày, im đi
làm đàn ông cái kiểu gì
rượu say không sợ nước thì sợ say
(định chơi chữ với thằng này
lão ra biển lắm thì say đất liền)
nhưng chàng ngậm miệng ngồi yên
rồi vờ say lắm đi xiên xẹo về
vừa đi vừa đái vừa thề
không quay trở lại bờ đê lão già
vài hôm sau lại lân la
loanh quanh chờ lúc người ta gọi mình
23.03.11