← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 30 tháng 12, 2005
Cô bạn gái tôi vừa chia tay ghen với Thanh. Cô nàng muốn ràng buộc tôi. Trong lú
Cô bạn gái tôi vừa chia tay ghen với Thanh. Cô nàng muốn ràng buộc tôi. Trong lúc ********, cô ta ngã giá sự chiều chuộng là câu trả lời ?oyes? cho câu hỏi sắc lạnh mang vỏ bọc nũng nịu: ?oWill you marry me??. Đang cương cứng, tôi đột nhiên mất hứng. Tôi cần tự do hơn ********. Tôi cần tự do hơn tình yêu. Tôi yêu tự do hơn yêu tình yêu. Để mưu cầu tự do, tôi vốn dĩ đã phải giảng những bài kinh tế chết tiệt như hướng dẫn sử dụng tên lửa cho các cô cậu đang bay lên bầu trời của những đám mây chi chít gai bằng những quả bóng bay khái niệm màu hồng. Hầu hết họ không đầu tư thời gian để cập nhật cái mà họ chưa hề biết. Cuối kỳ, họ mang phong bì đến nhà tôi, bập bẹ tiếng Anh. Mở phong bì, thấy tiền, tôi gấp trả, xua tay đuổi họ về. Tôi không nghĩ là có những cô sinh viên cũng gợi ý have *** với teacher để tai qua nạn khỏi như ở nước tôi. Thỉnh thoảng tôi tủm tỉm cười hay là họ chỉ muốn nhân chuyện thi cử? Mình cũng hấp dẫn đấy chứ nhỉ. Phi (tôi đổi tên cậu ta) cao tay hơn, cậu ta rủ tôi đi chơi. Cậu ta quả là thầy tôi về các điểm chơi bời. Đi theo cậu ta một vài lần, tôi thảng thốt: Đất nước này, về lối sống, đã thành ?ogiặc tư bản?, cái gì cũng có thể bán từ khi nào vậy? Đi đâu cũng gặp những sự ngã giã, bất ngờ dồn dập đến như thế, tôi thấy hóa ra mình không vô cảm, không thấu suốt. Nhưng trước sự trơ trẽn mua bán của Phi và đủ các loại đàn bà con gái, tôi thấy mình bỗng bị lãnh cảm. Tôi chỉ lợi dụng Phi để nhìn rõ hơn đời sống, tôi không chơi gái cậu ta bao được. Với lại, tôi biết chỗ rồi, nếu tôi có chơi bời, tôi đi một mình, tôi tự trả. Học ngu như Phi mà cho qua thì có mà loạn. Các cô cậu sinh viên tưởng tôi chê ít, đầy kinh nghiệm, lần sau, họ mang phong bì dày hơn đến. ?oGet out of my house?. Họ gặp Thanh ngồi ở nhà tôi, về sau, Thanh điểm cao. Chúng tôi trở thành tâm điểm của những lời dị nghị. Thanh không sợ hãi nhưng có vẻ buồn. Tôi thì thấy thú vị. Khi tình cờ biết nhà trường kỷ luật Thanh (họ chẳng đả động gì đến tôi), tôi đến quát sa sả một tràng tiếng Việt vào mặt hiệu trưởng tại sao trường học lại là nơi người không ăn tiền và học hành tử tế lại bị xì xào, cô lập, bủa vây... - What the hell are you doing? Tôi hét rung cả phòng đào tạo. Sầm sập bước ra, đóng cửa lại nhẹ nhàng, tôi bụm miệng cười. Nếu Hà Nội không mang vẻ hài hước đen trong từng hành vi giữa người với người, nếu Tâm (tôi đổi tên cô nàng thành Tâm) không ******** tuyệt vậy; và nếu ở đây không có Thanh, không có vẻ buồn cười trong thái độ tị ghen, phán xét âm thầm và nhược tiểu của các giáo viên, sinh viên nam nữ với cả tôi cả Thanh, tôi đã thấy thời gian ở Việt Nam thật vô vị, tôi đã sớm tếch sang một nơi xa lạ khác. I enjoy the word ?otếch?. * (còn)

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →