Có bao giờ em thấy lạc lối khi đứng giữa những câu
Xong nhận ra đâu cần hiểu em lại vui như chưa từng sầu
Có những tác phẩm giữ tuổi thanh xuân lại giữa rừng sâu
Nhưng có những ngôn tình em phải cập nhật thửa cung đấu
Có những cuộc đàm phán tỷ đô chỉ dùng câu
Sao em cũng dùng câu từ từ đã em còn phải dùng đầu
Cũng lâu rồi mới có thứ khiến em động đến suy nghĩ
Kiểu như đang từ duy vật em bỗng mến duy mỹ
Sến suy nghĩ thì thế giới này sến theo cách của riêng bạn
Thuở khiêng vạn ước vọng không có được lên trang giấy đưa cho em bật bài
Xong rồi lại quên nhau sau những comment thật hài
Xong tình cảm lại dâng lên khi con tim hom hem vật nài
Có bao giờ chỉ nhìn chữ thôi mà em thấy thật hãi
Chữ mình không đọc được hoặc đọc được không hiểu thật ngại
Học thật không kiểu nhận thức sẽ luôn lùi khi tới điều mới