Có một mùa đông năm ấy
Bạn dắt tôi băng qua đồng
Tuyết rơi tuyết rơi êm lắm
Thật thà tôi thích mùa đông
Bàn tay bạn sao ấm thế
Lại mềm như bông tuyết tan
Nụ cười bạn sao sáng thế
Ngỡ như mùa lạnh sắp tàn
Tôi chẳng chờ mùa xuân đến
Tôi yêu tuyết trắng mất rồi
Tôi sợ mùa đông sẽ chết
Bạn cười thật ít - ít thôi
Xuân không cho tôi nói hết
Tuyết tan trên những cánh đồng
Bạn đi. Tay tôi lạnh ngắt
Bạn có còn về nữa không?
Mùa đông sau rồi sau nữa
Tuyết buốt dần theo những lá thư
Lại rơi lại rơi vang lắm
Ngấm tim tôi ngấm từ từ
Bạn đi
Bạn đi
Lâu thế
Vùi mình vào những cơn mơ
Tôi lại thấy tôi và bạn
Giật mình
Tuyết trắng
Ngẩn ngơ
Chẳng biết làm gì
Tôi đợi
Đợi đợi
Tuyết rơi tuyết rơi
Tuyết rơi truyết rơi
Đợi đợi
Tôi đợi bạn đến suốt đời
Bây giờ tôi không đợi nữa
Mùa đông năm ấy quên rồi
Giận bạn và mùa đông lắm
Ơ này! Đừng ngắt lời tôi
2000