E
Có một mùa xuân đã héo tàn
Trong vườn cổ tích tôi và nàng
Nàng bắt tôi làm xanh chiếc lá
Khi đôi tay tôi đã úa vàng
Ừ nhỉ! Đây là vườn cổ tích
Đôi môi nàng làm hồng lại bàn tay
Bàn tay tôi lại làm xanh chiếc lá
Chiếc lá làm ấm lại gió heo may
Không phải! Dù trong vườn cổ tích
Tôi vẫn không thể cứu được mình
Đôi tay tôi đã nhuốm màu vô vọng
Tự khi nào hỡi triệu triệu sinh linh?
Tôi đã chết tự khi nào vậy?
Khi nàng cười mà bỏ tôi đi
Em ạ khi em quay trở lại
Trái tim tôi đã quá chai lì
Em đưa tôi đến vườn cổ tích
Gợi cho tôi những ước mộng ban đầu
Nhưng tôi sợ khi nào tôi tỉnh giấc
Chỉ thấy mình mà chẳng thấy em đâu
1998