Có người chỉ thấy cô đơn
Khi không gian có nhiều hơn một mình
Đôi khi vội một cuộc tình
Rồi quay về với bình minh không người
Ban đầu thì bị chê cười
Sau thành xu thế đẹp tươi lan tràn
Cái cây cảm thấy bình an
Không còn đôi lứa làm càn khắc lên
Biển không còn phải rỉ rên
Bao gia đình ních tạo nên đục ngầu
Đền chùa cũng đỡ đau đầu
Phải nghe ra rả mong cầu tham lam
Người biết tự vui ít harm
Ít tranh giành với ít farm loài người
Khuôn mặt ít giả khóc cười
Trẻ trung như đoá hoa tươi trong lành
Chỉ điều này tôi khuyên anh
Tập ra xã hội vẫn xanh tâm hồn