Có những ngày viết mãi một bài thơ
Mà câu chữ còn câu giờ chưa tới
Ta chẳng có thú vui nào ngoài đợi
Cho mọi điều tiếp diễn nó xảy ra
Viết mãi mà không giống một bông hoa
Nên đành viết vì không còn gì khác
Ta chẳng biết làm gì ngoài ngấm nhạc
Cho mỗi ngày vô nghĩa nó chảy qua
Có những ngày theo tháng đến dịu xoa
Những ngày tháng bị đau vì ngày tháng
Những ngày tháng mải nai lưng cáng đáng
Vì nghĩ rằng nó có trọng lượng riêng
Có những ngày quyết định sống biêng biêng
Để không thấy nỗi đau đầy khoảnh khắc
Có những ngày nắng ốp la miền Bắc
Cũng đủ làm em chắc sẽ bỏ anh