← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 19 tháng 5, 2005
Có thể...
có thể với em ngồi sau lưng tôi không còn thấy Hà Nội ngập ngụa xe là sa mạc của sự quên lãng có thể khi em hiểu rất rõ nỗi buồn của người Israel và Palestine và rơm rớm mắt khi nghĩ về điều đó tôi không còn thấy Việt Nam rất lâu nữa vẫn là một cây cầu gẫy và tôi ngày càng rơi xuống rất sâu có thể ngay sau đó em bật cười đứa trẻ sau xe đạp áp lưng vào lưng mẹ nhìn phố phường trôi ngược tôi không còn thấy tuyệt vọng là lẽ sống có thể khi em giận tôi cười cợt thế giới này (đặc biệt là Mỹ, gã khổng lồ xấu tính) và em hùng hồn bào chữa cho kẻ hắt hủi những đứa con của nó tôi không còn thấy trong vũ trụ bất tận nhầm lẫn sự thấu hiểu là vô vọng bởi em không nhân danh bất cứ ai em tuyên chiến với một sự độc lập đáng ngưỡng mộ tôi thích nhìn làn môi em cong cớn cũng có thể em thấy nỗi đau tha nhân là không nạp nổi cũng có thể em không thích trẻ con nghịch ngợm cũng có thể em chỉ cần tranh cãi với bố mẹ để được về khuya hơn tôi cảm ơn khi sau lưng tôi chỉ là khoảng trống 07.05.05

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →