← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 4 tháng 7, 2013
Cơn mưa lác đác
dù phố có yêu ta ta đếch yêu phố đấy phố toàn đánh lừa ta dụ nhìn chùm dâu da mà quên đi rác rưởi ta đã quen miệng chưởi độc giả trên mạng rùi nên dù phố bốc mùi dâu da che tất cả dù bên ta đàn cá sinh đẻ và tung tăng dù đêm mưa nhập nhằng trước ngã tư thanh vắng nhộn nhịp những ánh đèn đỏ xanh vàng thay lá bao mùa đã đi qua cơn mưa không lạnh giá để cho sến tí nào cũng không mưa rào rào cho tế bào nhảy nhót chỉ lừ đừ như rót nước vào cà phê phin làm ta phải ngắm nhìn như lão già chậm rãi cho dù phố có cãi bằng thơ ta thế nào thì nếu ta có dao sẽ đâm vào không khí sẽ gọt một quả bí sẽ dí một quả bầu ta sẽ vẽ cái đầu của ta vừa bị cắt vì sợ trả giá đắt cho những thứ cợt đùa cái đầu ta vừa mua hàng Tàu vài ba chục điều này sẽ gây nhục cho người nước nào đây trên tinh thần dựng xây đừng sợ gì ý niệm cho nên đừng tiết kiệm lòng thương vì sợ soi đừng tiết kiệm giống nòi khi nói về cái đẹp mở chút lòng chật hẹp đón nhận nghệ thuật đi và nếu ngấm được gì giới thiệu cho thế giới rằng ở miền nhiệt đới có cái lạnh vô cùng của trái tim bão bùng nhưng một mình trên núi có dáng đi lúi húi kiểu con chó đi rông gọi 1080 tự bịa ra người bạn để trong cơn hoạn nạn của cái lạnh khôn cùng phải nhóm lửa bập bùng bằng cái tôi ảo ảnh nhưng hắn ta cũng tránh chết chìm dưới cái tôi nên đỉa không ngại vôi tặng bạn lời phê phán chị tổng đài tài cán đã chẳng ngại chê bai làm cái tôi mỉa mai như là chuông báo thức cuộc đời hư hay thực tình yêu cần hay không mùa hạ hay mùa đông do lòng người đang tạo nếu con trâu bốc gạo để vào ngồi trong nong nếu xô nước lòng tong mà sợ như đáy biển thì bao giờ thi triển được cái sặc trong xô chịu sặc cứt trong bô đó chính là Hàn Tín cái mồm Việt khép kín trong những lúc cần bơi sợ sặc những sao trời hay mảnh trăng sắc nhọn nỗi sợ làm nhỏ mọn nhỏ mọn là lọn tóc bà phù thủy cũng ghen bèn sai chú dế mèn đến dụ nàng bạch tuyết quảng cáo băng vệ sinh để thông báo rằng mình đã chết vì chảy máu sao chị Võ Thị Sáu trên đường ra pháp trường lại quyến luyến mùi hương hái bông hoa cài tóc để cái chết mệt nhọc mang theo một mùi hoa nếu chỉ nghĩ qua loa đó là người hướng thiện nhưng chỉ cần chế biến hành động đó là lại bắt cả một bông hoa cùng mình vào cái chết để những bông hoa tết của đời sau đi về chỉ là chất gây tê quả là nghề bác sỹ dù bông hoa bị trĩ có cái cuống rất dài dù bông hoa bất tài chỉ tỏa hương và chết dù ong bướm mất nết chẳng cãi cho điều này dù thời gian có say cũng rơi về đúng hố dù hố đen lố nhố dù vũ trụ màu xanh mà tâm hồn nhìn thành một màu đen sợ hãi cho dù thóc đang vãi trên bàn phím xanh xanh cho dù con gà anh đang đuổi theo để mổ để nhặt về xây tổ nhưng người bảo tham lam nhưng con gà lại ham được nghe người ta chửi để con gà được ngửi điều con chó vẫn hay và em đưa bàn tay đúng lúc anh cần đến cảm ơn em, bạn sến giờ anh lại lắng nghe tiếng một bài thơ khác 4.7.13
Xem thêm tác phẩm khác →