Thất lạc khi thác lật thuyền
Một hôm trở lại tật nguyền vẫn vui
Vui vì được sống tiếp rùi
Để ta lại xúi tiếp rồng trong ta
Con người thường tà trong giông
Thương người còn những ngóng trông con người
Em còn đọng ở con ngươi
Khi anh nhắm mắt còn cười với anh