Con thuyền neo gió ra khơi
Ông thuyền trưởng nói: "Biết bơi không mày?"
Con thuyền theo gió suốt ngày
Đến khi gió nghỉ thì này lặng im
Chỉ còn lác đác tiếng chim
Hay con cá quẫy để tìm âm thanh
Chỉ còn những kẻ vô danh
Muốn không gian đủ vá lành vết thương
Con thuyền sống giữa đại dương
Giữa quê nhà vẫn nhớ thương quê nhà
Bốn bể là bạn ta mà
Trong lòng chỉ dũng khí và nhớ thương
Những khi sóng gió quật cường
Những khi chết chuyện bình thường như chơi
Những khi thấy ánh mặt trời
Cũng như được thấy Lệ Rơi bỏ nghề
Những ngày biển lặng lê thê
Nỗi buồn đen trắng xi nê trong đầu
Những chiều khoang rợp hải âu
Cả ta và chúng đều đâu sợ gì
Con thuyền theo gió trôi đi
Vui như ngày hội mỗi khi cá về
Những tên cướp biển gớm ghê
Cũng không được phép mà chê con thuyền
Ông thuyền trưởng vẫn huyên thuyên
Về thơ ca dẫu chẳng tuyên truyền gì
Có hôm sóng đánh bay đi
Ông thuyền trưởng vớt tí thì hy sinh
Có những ngày trôi hòa bình
Có hôm nguy hiểm rập rình muôn nơi
Có hôm bia rượu thảnh thơi
Lại còn ban nhạc toàn chơi nhạc vàng
Đầu tiên không định lang thang
Chỉ vì số phận lỡ làng mà đi
Con thuyền cũng chẳng nói gì
Đón chào ta chẳng so bì thiệt hơn
Có hôm chìm trong cô đơn
Mọi người an ủi biết ơn mọi người
Cũng cố nặn ra nụ cười
Nhưng mà không giống cá tươi được rồi
Con thuyền đi mãi vậy thôi
Có người nằm lại trong nôi nước mềm
Những vì sao cháy trong đêm
Như trong sa mạc có thêm ảnh hình