mặt đường hằn vết ô tô
chênh vênh dăm chiếc xe thồ không phanh
những đôi môi ấm thị thành
đã không còn biết để dành cho thơm
những con ngựa xám rũ bờm
vệt dây cương đã úa sờn thịt da
công viên đêm vắng người già
giữa dòng bụi bặm ai là trẻ con?
nỗi đau lại bị ăn đòn
khi ngày mai đã xói mòn hôm nay
làn hơi ấm tuột khỏi tay
khi em cười đến mê say với người...
06.12.02