← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 13 tháng 4, 2003
CUỐI CÙNG
chúng tôi mất gì? chả mất gì cả bởi chúng tôi đã cố sống và cố không hối tiếc có điều loài người sẽ mất chúng tôi khi người ta bắt đầu đồng loạt nói có với chiến tranh và quyền định đoạt sinh mạng cuộc đời trở thành một trò chơi đẫm máu còn ai để quan tâm? khi ai đó bỗng cần một bàn tay hắn cần phải có sức mạnh để cưỡng đoạt nó khi ai đó bỗng thèm một giấc ngủ họ phải đủ quyền lực để bắt sự hỗn độn thế giới im lặng khi ai đó bỗng khát một nụ cười tinh khôi nó đã tuyệt chủng và tiền cũng không mua được nữa khi ai đó quan sát trẻ con bỗng rùng mình nhận ra chúng đã được di truyền sự chai sạn và toan tính khi đó họ sẽ khóc chúng tôi và họ sẽ là người hối tiếc? nhưng chúng tôi không chết đâu có thể tôi chết có thể có người trong chúng tôi chết nhưng chúng tôi lại sinh ra bởi vì chúng tôi không thèm nước mắt cá sấu nhưng cũng bởi chúng tôi không chết hết nên chả bao giờ những con người mù tương lai ấy ngộ ra 13.04.03 linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →