Tôi cầm cuốn sách trên tay
Rồi tôi tự hỏi nên bay hay là
Rồi tôi nói biết ngay mà
Khi tôi thấy đã bay xa quá rồi
Tôi bay qua những quả đồi
Mà anh Ad khốn vẽ rồi vẽ thêm
Tôi bay qua những dịu êm
Mà anh ấy đã nêm thêm tủi hờn
Tôi bay qua nỗi cô đơn
Và tôi cảm thấy biết ơn cuộc đời
Anh Ad khốn là bầu trời
Bỗng nhiên tôi nói theo lời của anh
Ghét anh Ad khốn đã đành
Mà sao đọc cứ lại thành đọc thêm
Đọc anh cứ như chơi game
Hết level lại muốn thêm level