"Trên trời mây trắng như bông
Ở dưới cánh đồng bông trắng như mây"
Vệt roi lưng đã khắc đầy
Ta người nô lệ đi xây đồn điền
Trồng bông phục vụ quan viên
"Áo bông che bạn" đi liền cao lâu
Trên trời mây có trắng đâu
Mắt ta trắng dã nhìn lâu trắng trời
Tại sao lại có cuộc đời
Để sinh ra phải vâng lời chủ nhân
Tại sao lại có nhân dân
Để khi ông chủ bảo cần là lao
Tại sao lại có chiêm bao
Để người nô lệ lạc vào tự do