Trí nhớ làm ta đầy lên
Ta bèn nhớ về trống rỗng
Khi sự trống rỗng lấp đầy
Nỗi buồn bỗng thành sáo rỗng
Bỗng nhiên có một con ngỗng
Là một đám mây ngang qua
Bỗng nhiên có một bông hoa
Là em từ đâu đứng lại
Trí nhớ làm ta tê dại
Mà ta đâu thể bắt đền
Trí nhớ làm ta tê tái
Rồi làm ta chậm như sên
Trí nhớ bò quanh kí ức
Như người đánh mất tầm nhìn
Đi dưới gầm trời bão tuyết
Tay còn mỗi chiếc đèn pin