Sau tủ gỗ có dế kêu
Đêm đêm rả rích đều đều râm ran
Nhạc công không lương miễn bàn
Không rơi một nhịp phàn nàn không câu
Anh có biết chơi nhạc đâu
Mà sao nghe nhạc cũng sầu như ai
Mà sao vui cũng miệt mài
Mà sao nghe nhạc cũng hài như thơ
Sau tủ gỗ có giấc mơ
Vẫn còn lại lúc tuổi thơ qua rồi
Chỉ mong mỗi một điều thôi
Trung Hoa hào sảng như hồi lên phim