Dòng sông bỗng chảy nước đôi
Khi đi qua một quả đồi đứng yên
Trên đồi có kẻ ngồi thiền
Dưới cây bằng vạn chùa chiền xấu xa
Dòng sông bỗng chảy la cà
Hát ca qua mảng rừng già tối xanh
Bỗng thành dòng thác lao nhanh
Tan tành rồi lại trong lành bình nguyên
Dòng sông bỗng có con thuyền
Những tranh giành những phân quyền sát sao
Đã hoà bao giọt máu đào
Những câu hò dưới trăng sao kể về
Dòng sông bỗng nở tràn trề
Một bông hoa với bốn bề mênh mông
Những cô gái đứng đợi chồng
Đợi về và cũng đợi không trở về