bướm ong cưỡng bức bông hoa
mọc trên một mảnh mùi xoa vội vàng
hơi ấm bỏ nắng lang thang
sự rơi li dị những nàng mưa bay
lúa gầy không thể nào say
dù quanh năm nốc những ngày cô đơn
củ khoai mà cũng biết hờn
khi cô lưỡi cuốc lỡ chờn qua da
đám mây không biết mình già
trôi trôi cứ thế trôi là trôi thôi
đêm đà trang điểm xong rồi
phủ lên mắt với lại môi màu ngày
tiếng chim mặc áo dài tay
làm con muỗi phải bỏ ngay ý đồ
con gà hoang sướng phát rồ
dế giun lũ lượt đội mồ chui lên
cái loài gì đó quên tên
đang làm gì đó cho nên gió về
gió lải nhải suốt triền đê:
đánh con hăm mốt đề về hăm hai
(đến đây ếch nhái bắt bài:
đọc xong chắc có một vài đứa theo)
cả nhà sâu róm đều reo:
thế là chấm dứt kiếp nghèo trơ xương
cỏ dại bãi khóa đầy đường:
học mọc mãi vẫn tầm thường như xưa
ruộng sâu cử rắn ra lừa:
tại anh em chả chịu chừa hung hăng
sao không bắt chước chị hằng
mỗi đêm dẫn dắt vài thằng lên mây
không tin hỏi chú cuội đây
trên cung trăng có cái cây, cuội nhờ
chỉ còn dế đứng bơ vơ
chậm chậm tròng cái sợi thơ qua đầu
cá than thở dưới chân cầu:
đừng hoang phí thế cho rầu lòng ta
dế ơi dế hỡi dế à
thôi đừng treo cổ chẳng thà xuống đây
ừ ta vẫn biết em gầy
nhưng đớp một miếng cũng đầy bụng bia
đừng, đừng, đừng dại, ơ kìa
sao em nỡ vội chia lìa miệng tôi…
thằng ranh con biết bay rồi
làm ông cứ tưởng mày lồi mắt ra
nhưng dây đã thít rồi mà
xem mày bay được đến già không con
dế ngơ ngẩn ngắm trăng tròn:
trăng ơi trăng hỡi có còn thơm tho
đâu đây lặn lội thân cò
đôi môi tê cóng sục mò tương lai
đêm còn rộng với lại dài
làm sao đi hết bi hài ca dao
lại đây chụp ảnh phát nào
ưu tiên châu chấu cào cào kim kim
làm gì có NÓ mà tìm
ê, trăng vùng vẫy sắp chìm ngoài ao!
ông ơi ông vớt em nào
ừ, nhưng đừng có bám vào thơ anh
khổ em lắm đấy ngọt lành
trong thơ là đại dương xanh não nùng
làm sao bấu víu phù dung
hay là ta cũng vẫy vùng bên em?
nhanh lên không, cứ lèm bèm
cứu không thì bảo ai thèm thơ ông
giữa đêm đen giữa ruộng đồng
có anh thi sỹ ngã chồng lên trăng
thế mà trăng cứ vùng vằng
tát cho còn bảo cái thằng lưu manh
phải rồi tang chứng rành rành
oan sao giải được lại đành ngoi lên
biết tìm ai để bắt đền
ướt như chuột lột vừa rên vừa cười
chàng thương thương quá một người
đã đi đâu đó đến mười hôm nay
còn vương lại chiếc khăn tay
đẫm mùi nước mắt trả vay lạ lùng
trong ngoài hết thảy phù dung
hóa công thì vẫn mông lung khôn lường
mím môi chàng bước trên đường
vừa đi vừa đái “Đoạn trường tân thanh”
13.12.03