Anh muốn mình dừng lại
Nhưng chữ cứ trôi thôi
Chứng tỏ anh vờ muốn
Hay chữ láo quá rồi?
Chữ là con chó nhỏ
Kéo anh khắp bụi bờ
Chó trắng liền phản đối:
"Sao gọi chó là thơ!"
Chó vàng bèn khuyên giải:
"Gọi gì chả được mờ
Tớ còn bị đem ví
Với hội đứng đường cơ"
Anh muốn mình dừng lại
Vì anh láo quá rồi
Suốt ngày :Dee thiên hạ
Bị ăn đòn như chơi
Về chuyện ăn thịt chó
Quan điểm chưa rõ ràng
Như với thơ cũng vậy
Muốn dừng nhưng tay đang...
Anh thích ăn thịt chó
Nhưng giờ đỡ thích rồi
Bệnh đẹp trai cũng vậy
Và cả bệnh nách hôi
Mà anh cũng chẳng muốn
Ăn thịt gì nữa đâu
Ăn chay anh cũng chịu
Anh hem có nhu cầu
Chẳng nhu cầu gì cả
Anh chỉ muốn làm thơ
Làm thơ là một việc
Anh cảm ơn đến giờ
Thơ chính là facebook
Để ta tập trung vào
Muốn úp gì thì úp
Thơ chính là ca dao
Thơ chính là bài hát
Thơ chính là chuyện trò
Thơ chính là giận dữ
Của một con chó to
Một con chó to bự
Một con chó to kềnh
(Nãy đang dắt chó nhỏ
Giờ to, thật hớ hênh)
"Tại sao thơ là chó
Thơ là thơ cơ mà"
"Thơ chẳng là gì cả
Nghe tên chán bỏ bà"
Anh làm thơ đâu chứ
Chỉ làm cái anh làm
Những gì mà anh thích
Như anh thích trái cam
Như anh thích hạt gạo
Như anh thích bông hoa
Nhưng anh lười lao động
Nên ngồi viết qua loa
Anh sẽ chăm trồng trọt
Anh sẽ dậy sớm hơn
Và tiếp tục không hiểu
Thế nào là cô đơn
Bài thơ đòi dừng lại
Ghếch nửa chữ lên tè
Cứ từ từ róc rách
Xong nhớ giật nước nghe
25.4.14