Tôi cần một lít rượu vang
Để tôi có thể lang thang trong đầu
Em vừa quen với nỗi sầu
Còn tôi với nó đã hầu như nhau
Tôi cần cơn mưa đến mau
Để xoa cái nóng làm đau tôi rồi
Em vừa quen với thơ tôi
Còn tôi với nó đã thôi rụt rè
Tôi cần nói chẳng ai nghe
Để không ai có thể nhe răng cười
Em vừa quen với loài người
Còn tôi với nó đã lười nhớ thương