Để gió cuốn đi – Trịnh Công Sơn
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi
Gió cuốn đi cho mây qua dòng sông
Ngày vừa lên hay đêm xuống mêng mông
Ôi trái tim đang bay theo thời gian
Làm chiếc bóng đi rao lời dối gian
Những khi chiều tới cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước cuốn trôi, rồi nước cuốn trôi
Hãy nghiêng đời xuống nhìn suốt một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
Để buốt trái tim để buốt trái tim
Trong trái tim con chim đau nằm yên
Ngủ dài lâu mang theo vết thương sâu
Và sớm mai chim bay đi triền miên
Và tiếng hót vang trong trời gió lên
Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai
-------------------------------------------
Let the wind blow
Needed a heart to live in this life
Needed for what, don’t you know?
To let the wind blow, to let the wind blow
The wind blows clouds cross rivers
Day’s up or night’s down so vast
Oh the heart is flying with time
As a shadow telling lie words
Needed a laughter each time the evening comes
To feel pity with flying leaves
Then water sweeps, then water sweeps
Lean your life down to see through a love
Just contemplate, no speaking
To feel your heart acute, to feel your heart acute
In the heart lied an wounded bird
Slept so long within a deep pain
One morning the bird keeps flying
And her voice mixes in windy skies
Love tomorrow despite the tiresome life
Still have a life still be happy
Though asbent some, though asbent some