Em hay thấy mình chìm vì em tự thiếu muối
Em chẳng có gì nhiều ngoài sự yêu kiều
Điều em có ít nhất là sự chân thật
Tôi chẳng có gì hơn ngoài sự phê phán
Không tài cán độc giả tự ghê chán
Như bữa ăn bỏ lại bên ghế bàn
Dễ can người có thể hiểu được
Khó khuyên người có để nhiễu nhương
Em chẳng có gì hơn ngoài sự may mắn
Hôm qua trúng xổ số hôm nọ bốc thăm được nay chắn
Hay hắn yêu em vì em đoán được thay hắn
Chứ không sao hắn chịu được tay cắn
Say done em nói đã bao nhiêu lần rồi
Hắn nói “Nàng kiêu phần tôi những ánh mắt của sự xa lạ
Cự ta hả tôi thầm nhủ nhưng cứ giả lả
Tôi nghĩ thói sợ vợ từ đó mà ra”