← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 19 tháng 6, 2004
EM CÓ BIẾT
Anh sẽ bóp nát tim Nếu trái tim không còn biết yêu Anh sẽ xé nát thơ Nếu tiếng thơ không còn ước mơ Anh sẽ hát nát tan Nếu mắt em không còn suốt trong Anh sẽ khóc vỡ toang Nếu môi em không còn khát khao Anh sẽ mãi mãi đi Nếu bước chân không còn vấn vương Anh sẽ giết chết anh Nếu thế gian không còn tiếc thương Em biết không Tất cả những đại dương đều chết Tất cả những tầng mây đều chết Nếu không được soi vào nhau 2001 =========================================== Bạn YanCanCook, Cảm ơn bạn đã đọc và ủng hộ . Tôi nghĩ câu chuyện của bạn và bố bạn biết đâu chính bạn và bố bạn lại viết hay nhất. Tôi mãi mãi chỉ viết câu chuyện cuộc sống của tôi. Bởi tôi nghĩ, như thế, viết mới có thể đạt những chiều sâu của nó. Trong cuộc sống ấy, có vô số điều thôi thúc phải viết dù chưa chắc mình đã muốn viết và không phải không có những lúc mệt mỏi mình thấy sự vô ích và chán ngán của nó. Nhưng một lúc nào đó, mình chợt nhận ra cảm giác vô ích đó là một cảm giác trong lúc mệt mỏi và chán nản, đời sống còn nhiều cảm giác khác, mình không vươn tới được những trạng thái mới thì có thể mình là kẻ quá nhợt nhạt, nhợt nhạt không phải là cảm giác duy nhất của người nghệ sỹ. Trong câu chuyện cuộc sống của tôi có bộ não hấp thụ, tưởng tượng và phản ánh của tôi, có những người xung quanh, có bạn, bố mẹ bạn và nhiều điều khác gần gũi hoặc xa lạ, tôi biết hoặc chưa biết bao giờ. Tôi diễn đạt nó theo một cách nào đó và tôi nghĩ, người nghệ sỹ chân chính thì tiêu chuẩn trước nhất phải có tác phẩm chân chính, và cái chân chính ấy là cái tác phẩm hay (cái này để phân biệt với những con người chân chính nhưng không làm nghệ thuật). Cái hay có nhiều tiêu chuẩn xác định và có lẽ không bao giờ có thể thâu tóm trọn vẹn vào lý thuyết để lấy chúng như thước đo đã hoàn hảo, dù người ta luôn cần tạo nên những lý thuyết thẩm định để tiếp cận tác phẩm được sâu hơn. Mỗi cái hay dở của mỗi tác phẩm hay là chuyện phải bàn nhiều. Tôi chỉ nghĩ cái hay làm đẹp đời sống. Và như thế, tôi coi nó là giá trị có ích. Khi tôi định viết, tôi thường cố tập trung viết một tác phẩm hay dù chưa biết nó sẽ thế nào, hay hay dở, thành công hay thất bại. Câu chuyện của bạn và bố bạn có thể rất riêng lại có thể rất chung, có thể chưa bao giờ được viết ở một tầng sâu nào đó nhưng ở những góc độ nào đó thì có thể đã được viết nhiều. Tôi viết hay ai viết hay không ai viết thì còn tuỳ, cái này cứ gọi là duyên, nếu tôi sẽ viết thì tôi sẽ viết. PS: Về cái chuyện giảng đạo, đôi khi đọc lại vài topic của mình, tôi thấy bên cạnh một số bài mình không nghĩ là lúc ấy mình có thể viết tốt thế, cũng còn nhiều cái non, nhiều. Mai sau đọc lại ngay những cái đang viết này, nếu trí tuệ tôi còn phát triển, có lẽ tôi cũng thấy thế. Tôi nghĩ ai thích gọi những cái đó rao giảng, khoe kiến thức hay trục lợi hay là gì cũng được, về phần mình tôi cho rằng mình chỉ muốn biểu hiện những nhận thức mình thấy cần biểu hiện. Tôi chỉ tâm niệm cố không để cái biểu hiện ấy xuất hiện tầm thường hoặc độc ác (nếu đang đại diện cho chính tôi ngoài đời chứ không phải đang làm nhân vật trong tác phẩm). Tâm niệm thế mà còn vẫn vấp, huống hồ nếu không. Khi biểu hiện, giải phóng chúng ra thì mình mới được cọ xát và có cơ hội nhìn lại, nâng cấp tới những biểu đạt tốt hơn. Đó là cái rất hay của văn hoá diễn đàn: tạo cho con người nhiều cơ hội giải phóng suy nghĩ và nhận được phản hồi. Có cái hay nữa là để thấy mình cũng còn đầy cái dở, đầy lúc viết ẩu, viết với sự thiếu minh mẫn. Chứ con người thấy cái gì hoàn hảo quá đến khi ?ocái gì? đó gặp trục trặc cũng khiến họ thất vọng khôn cùng và tạo nên những áp lực lớn quá mức cần thiết. Về chuyện ?ocó nhiều người mạt sát? tôi, hình như ở topic ?oNhận thức khả năng tự nhận thức? tôi đã không đồng tình với một ý kiến tương tự. Chỉ một vài người có ngôn ngữ nặng nề đến mức ác khẩu hay thể hiện một năng lực văn hoá kém cỏi cũng có thể đem lại cho người khác những cảm giác u ám và đau đớn như bị một đám đông ấu trĩ vây quanh. Đó chỉ là cảm giác, còn trên thực tế, tôi không đến nỗi bị hắt hủi (nếu không coi việc ít được đọc những cái mà mình cho là đáng được đọc nhiều là hắt hủi). Có những người không nhận thức được rằng ngôn ngữ, một thứ ai cũng có thể sở hữu vô số, lại có thể làm đau người khác và tự hạ thấp mình nhiều hơn là họ có thể tưởng tượng, âu cũng là một tội lỗi hồn nhiên. Cái này là hiện tượng cần nêu lên để nhìn nhận và đòi hỏi khắc phục để làm đời sống tử tế hơn phần nào; và cũng là một cái gì đó để thúc đẩy con người có một ý thức tiếp cận với ngôn ngữ một cách nào đó để khai thác nó hiệu quả hơn. Chứ lo trả đũa thì mệt xác, nhiều cái khác đã đủ làm mệt rồi. Tôi thấy điều tôi đã viết này vẫn còn đúng: tôi không hối tiếc về chúng. Rất không hối tiếc dù tôi cũng phải trá giả khá đắt về sức khoẻ và một số thứ khác. Đọc lại các topic thì tôi cũng thấy không ít người trân trọng cái tôi viết như bạn, đó là những sự khích lệ. Và gần đây thì hơi hơi thấy thiếu cảm giác ?obị mạt sát? trên diễn đàn. Về chuyện những người ăn xin, bán hàng rong... hầu như ở nước nào cũng có, nhưng ở những nước tiến bộ, họ cũng có cái văn minh, cái luật của họ. Hầu hết họ không chèo quéo thiếu lịch sự và không mang quá nhiều bộ mặt cũng như sử dụng quá nhiều thủ đoạn bất nhân làm tổn hại nghiêm trọng đến sự trong sáng của hai chữ ?obố thí? và tinh thần giúp đỡ nhau trong hoạn nạn. Những kẻ lợi dụng lòng tốt đó cướp cơm của những người thật sự cần được hỗ trợ. Khi mà những người đói khổ cũng như không có khả năng lao động kiếm sống thực sự không cạnh tranh nổi với thủ đoạn của kẻ mạo danh; và tâm lí ?oăn mày, bán rong... toàn nhà giàu giỏi văn? ngày một xói mòn sự tin tưởng cũng như lòng từ bi của con người. Nó khiến những người bố thí vì trắc ẩn sâu xa và lưu tâm đến hiệu quả của việc mình làm không còn thấy việc ?ocứu độ? như thế là việc đúng đắn. Đôi khi nó khiến người làm việc tốt thay vì nhẹ nhõm lại đau khổ hoang mang bởi có thể họ đang chu cấp, tiếp tay cho những điều xấu xa. Có một truyện ngắn ?oNhững giấc ngủ nơi trần thế? của Hồ Thị Hải Âu là một tác phẩm đáng giá viết về một sự thực khó tin nhưng lại không hiếm trong giới ăn mày. Cho nên làm việc tốt cho ra tốt không còn là việc thanh thản hay dễ dàng. Việc thiện thực sự không đơn giản là cho tiền người ăn xin mà là lao động đòi hỏi một cuộc sống tiến bộ để giảm thiểu những người phải đi ăn xin và những người đi ăn xin để xây nhà lầu. Tôi không trách sự thiếu nghị lực tử tế của những người có khả năng lao động lương thiện nhưng lại lợi dụng lòng trắc ẩn của con người và làm vẩn đục ý nghĩa của nó hoặc những con người vì thiếu giáo dục, thiếu kế sinh nhai lương thiện phải làm việc thiếu lương thiện bằng trách những người điều hành đất nước để xảy ra những con người ấy. Về việc bạn thấy day dứt với thái độ của mình với người bán vé số tàn tật, tôi nghĩ, đó là cảm giác trong trẻo của một người không muốn những điều như thế lặp lại. Nhưng day dứt suông thì rất mệt, chắc bạn cũng sẽ nói rằng, phải hành động. Một trong những hành động của tôi là viết. Tôi nghĩ và chúc, bạn cũng sẽ chọn được những con đường phù hợp với mình.

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →