Thỉnh thoảng ai chả ?othèm sống rất vô hình?, cảm giác bình thường. Cảm ơn vì cười vui.
Ngannammaytrang,
O.k, về chuyện cảm nhận bài thơ thì cứ coi đó là sự khác biệt đi, cậu không bị thuyết phục tí gì tớ cũng chẳng buồn. Bản thân tớ vẫn không thấy đổi như cậu đề nghị là hay, tớ lại coi phép lặp ấy là chính đáng. Đấy là tranh luận khi vấn đề từ ngữ được đưa ra, còn nói chung, những bài như thế, tớ quan tâm đến cái mạch chảy hơn là từ ngữ. Cậu cứ post đi, tớ chưa biết cậu sẽ post những gì. Tùy cách cậu post bài và nội dung bài mà tớ sẽ mời cậu ở lại tiếp hay gợi ý cậu lập topic cho riêng mình.
====================================
Bé tập tô
Năm, mười, mười lăm, hai mươi
Kiếm nơi nào trốn loài người đi em
(Bùi Chí Vinh)
khi cô dạy bé tập tô
những người sống ở từng ô cầu vồng
cô thích bé dùng mầu hồng
bé thì lại thích mầu không là mầu
thế thì chả vẽ được đâu
hay là con thử mầu nâu mầu vàng
giọng cô hết sức dịu dàng
mà sao bé vẫn ngang tàng ngốc ngu
bé chấm tay vào mùa thu
tô lên ô cửa có khu vườn buồn
chấm tay vào mắt chuồn chuồn
tô lên mái tóc đổ nguồn âm thanh
chấm tay vào chiếc lá xanh
tô lên cây cối trong tranh thu vàng
chấm tay vào sự mênh mang
tô lên môi kẻ lang thang lưng trời
tự nhiên bé gọi Vân ơi
bạn Vân mải vẽ nên hơi giật mình
bé lại gần và thình lình
chấm vào da bạn tô hình mây bay
bạn Vân cắn bé vào tay
chấm vào vết cắn tô ngay tiếng cười
cuối buổi cô chê bé lười
Vân chăm nên tặng điểm mười cho Vân
thấy bé buồn Vân lại gần
mắt Vân bất chợt trong ngần mênh mông
cô ơi bạn vẽ dòng sông
sao cô lại bảo bạn không vẽ gì
cầm tay Vân bé hì hì
thôi xong rồi chúng mình đi trốn tìm
15.12.05