Để tình tôi phải lao đao thế này
Nhao nhao những tiếng giãi bày
Trong đầu rồi chẳng mảy may một lời
Vì em tôi mất một thời
Một thời đã nói một trời huyên thuyên
Đọc thơ thấy chữ “thuyền quyên”
Tặng em em hỏi tật nguyền hả anh
Yêu em là chuyện đã đành
Mà không yêu cũng lại thành chuyện thôi
Em kêu em tốt được rồi
Vậy sao em để tôi ngồi trước tôi