em không có lỗi khi tôi chết
mưa ướt mùa xuân mùa xuân cười
ôi tôi cũng muốn vui như Tết
như mà mới sống đến ba mươi
tôi hay ú ớ câu vô nghĩa
lá nói rằng hoa đã hiểu mà
nhưng tôi không hiểu tôi không hiểu
ngẩn nhìn những cánh khẽ thay da
tự nhiên vô cớ tôi bỗng hỏi
xin lỗi thật ra mấy giờ rồi
cái đồng hồ chết buồn thăm thẳm
không tài nào nữa đáp lời tôi
xin em hãy biết vui hơn nữa
đừng cố đọc tôi nếu chán đời
đi qua diệp lục tôi khá thấy
một gì gì đó rất em ơi
15.01.04