Em là độc giả kiệm Like
Sợ anh Ad khốn đẹp trai thêm ngầu
Đỉnh em cũng chẳng Like đâu
Để anh Ad khốn phai mầu cho nhanh
Em chờ thất bại của anh
Chờ anh Ad khốn hỏng phanh lỡ lời
Với anh anh là bầu trời
Với em anh chỉ dở hơi lắm điều
Ghét anh Ad khốn bao nhiêu
Càng vào xem ảnh xuất chiêu thế nào
Ghét bao lời nói tự cao
Bây giờ chúng vẫn nhao nhao trong đầu:
“Khi hay đã là nhu cầu
Mỗi lần xuất chưởng đều hầu như hay
Khi hay đã là cánh tay
Mỗi lần xuất chưởng thì mày nín đi”
Anh muốn em nín chứ gì
Thì em xin nín để đì anh luôn
Cho anh sống với nỗi buồn
Bao nhiêu độc giả vẫn luôn một mình