anh đâu biết thế nào là nghiêm túc
tóc làm đau, ký ức cũng làm đau
nên anh viết tặng em vài khúc
cho nỗi buồn còn chỗ trú mai sau
lời xin lỗi cảm thấy mình bối rối
tiếng cảm ơn nghe khách sáo ngượng ngùng
ai có thể nói lời như khóm lá
đủ xạc xào làm hồn phách ung dung
ngày hai bữa tìm thấy mình thất lạc
tim lần tường xóa những số cô đơn
và sự lớn mạnh dù vô nghĩa
cũng đủ làm cay đắng ý nghĩa hơn
rồi phía trước còn bao điều để tiếc
đừng sợ em, đừng sợ, sợ là yêu
sợ là sống và sợ là màu sắc
khi em đi cùng nỗi sợ trong chiều :"D