ở ngoài kia người quét rác
kéo lê những nhát chổi dài
có cái gì tuôn lành lạnh
không biết nỗi buồn của ai...
ngọn đèn vàng rơm rớm sáng
gù lưng
cúi mặt
co mình
thoảng tiếng thở than thảm thiết
rõ ràng của một sinh linh...
con mèo hoang rên rực buốt
màn đêm cứ thế đan dày
có một trái tim bùng cháy
nhưng rồi chợt lịm đi ngay...
2001
Ngọn đèn đường trong hình chính là cảm hứng cho bài thơ.
Chuyển nhà từ Vũ Trọng Phụng về Nguyên Hồng, những điều gây gây ấn tượng đầu tiên với tôi nhất là hàng hoa sữa (“hoa sữa vươn tay níu gió mùa”) và ngọn đèn đường.
Ngọn đèn đường trong ảnh là thời gian sau đó cả chục năm. Cây dâu da đã cao và rộng hơn nhiều. Trong khẩu phần dinh dưỡng của nó có cả nước và bã trà ở quán trà đá ở một góc vỉ hè rộng đáng được bảo tồn mà nó che mát hàng ngày.
Lúc đó tôi đã là “người lớn” nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định ban đầu là trèo lên cây d