Anh không muốn làm giáo chủ
Không xưng thầy với một ai
Dù là bậc thầy chăng nữa
Vì anh nhìn lại thở dài
Bao nhiêu giáo chủ tha hoá
Vì lại chơi trò đám đông
Bao nhiêu giáo chủ lạm dụng
Vì được đám đông gánh gồng
Phải giữ bài thơ trong sạch
Luôn là tôn chỉ trong đầu
Dù yêu con người đến mấy
Thì anh vẫn trú ẩn sâu
Chỉ khi nào thật cần thiết
Thì anh mới xuất hiện thôi
Đến với cuộc đời cũng vậy
Hay vì đời có em rồi