Một giấc mơ nhỏ thôi cũng được
như một ngọn đèn không ai tắt trong đêm
như một món ngon nguội lạnh trên bàn
ánh sáng dịu dàng của mặt trăng
nằm hoang vu trên những mái nhà
những giấc mơ về hòa bình
đi tìm người sở hữu
tôi tìm người phụ nữ
giặt giũ giúp trái tim ẩm mốc trong lồng ngực
chẳng có gì để trả ơn ngoài chính nó
tôi thực sự không muốn để mất khao khát
một thế giới mọi người đều được đi du lịch
biên giới chỉ là nhà nghỉ
là tín hiệu về nơi nữa được chinh phục
lại cố hé chút xíu cánh cửa hồn rỉ sét của tôi
mời vào
một giấc mơ nhỏ thôi cũng được
tôi đã tắt ngọn đèn đứng gác bị bỏ quên
ăn đĩa mỳ ban chiều cùng bóng tối
và nếu tưởng tượng của tôi cho phép
những tiếng động của tôi không làm ai vỡ giấc
tôi trèo lên mái
ngủ trong vũng trăng
17.02.05