Cảm ơn đã cảm ơn.
thanhansautham,
Muốn nôn thì cứ nôn nhiều vào cho đỡ bức bối. Nếu thấy nôn hay thì trưng cho mọi người xem, tự thấy không hay thì tự mình biết riêng mình. Miễn đừng biến nó thành thói quen là được. Nôn đến lúc nào đó sẽ lại muốn ăn, thấy đời nhẹ nhàng và cần hài hước để chống lại những cơn buồn nôn, tuyệt vọng. Đùa tí mà đã gọi là nhạo báng thì tôi hiểu sao bạn thấy thơ tôi buồn nôn. Cứ vui vẻ nôn đi, tôi khuyến khích.
vunhatkhanh,
Ông làm thơ hộ tôi luôn, thử nghiệm hộ tôi luôn để tôi đi chơi và ông đỡ phải viết những đòi hỏi chung chung muôn đời bằng một thứ ngôn từ không làm mới. Tôi thấy cái kiểu đòi hỏi này cứ như thói a dua của đám đông kêu gào văn học nước nhà thiếu cái hay nhưng vẫn đếch biết tí gì về những tác phẩm đã nhiều tuổi của Dương Thu Hương, Phạm Thị Hoài, Bùi Giáng, Trần Dần, Nguyễn Quốc Chánh, Nguyễn Đức Tùng... (Tôi cũng chưa đọc nhiều tác phẩm của họ nhưng tôi đã phần nào bỏ được thói kêu gào ấy cách đây vài tháng). Tốn thời gian lải nhải thế thì phổ biến cái hay thế quái nào được.
Công việc của một tác giả như là cả một nền văn học hỗn độn thu nhỏ. Những tác phẩm hay mới là những tác giả xuất sắc của nền văn học ấy. Chỉ sợ nền văn học không có tác giả độc sáng, thiếu người phổ biến cái độc sáng chứ không sợ nó lắm rác rưởi. Cảm ơn ông đã thích bài ?oĐạo?. Viết không hay thì chúc hay cũng chả được.
Được away sửa chữa / chuyển vào 05:56 ngày 08/03/2006